Nghe, lắng nghe, và không nghe khác nhau ở điểm nào?
What's the difference between listening, listening, and not listening?
Nghe. Dĩ nhiên là bằng đôi tai rồi. Nhĩ căn tiếp nhận, giao lưu với Thanh trần.
Hear. Of course, with the ears. The Ear Base received and exchanged with Thanh Tran.
Nhưng có kiểu nghe mà không nghe. Âm thanh vẫn chảy vào, chui vào, tấn công vào hai bên màng nhĩ, mình cảm nhận được là mình đang có nghe, nhưng mình chỉ biết là có nghe vậy thôi, chứ không rõ là mình đang nghe cái chi chi, cái gì gì.
But there is a type of listening without listening. The sound was still flowing in, entering, attacking the sides of the eardrums, I could feel that I was hearing, but I only knew that I was hearing it, but I didn't know what I was listening to.
Nhà thiền có một công phu, thôi, gọi là phương pháp cho dễ hiểu, là phương pháp mở rộng hết, mở toang ra cả lục căn (nhãn nhĩ tỷ thiệt thân ý) để đón nhận lục trần (sắc thanh hương vị xúc pháp) trong cùng một lúc.
The meditation house has an elaborate method, which is called the method of making it easy to understand, which is a method of expanding the whole of the six bases to receive the six bases at the same time.
Mới nghe nói vậy, quý vị tưởng là khó khăn, là cao siêu, là ghê gớm lắm, nhưng thiệt ra quý vị có thể thực hành được. Nếu quý vị chưa tin, hãy mạnh dạn thử công phu này, thử nhiều lần, qua nhiều nơi, nhiều thời khắc khác nhau, thế nào quý vị cũng sẽ cảm nhận được sự vi diệu của Thiền. Sẽ có một sát-na, giây phút, khoảnh khắc nào đó quý vị sẽ không thấy-nghe-nếm-ngửi-độngđậy-nghĩ ngợi gì hết trơn, tuyệt nhiên không.Thật vi diệu!
When you hear that, you think it's difficult, it's sublime, it's formidable, but you can actually do it. If you don't believe yet, be bold enough to try this technique, try it many times, in many different places, at different times, and you will feel the magic of Zen anyway. There will be a moment, a moment, a moment when you will not see, hear, smell, think at all, absolutely not. It's wonderful!
Trở lại chuyện nghe. Nếu muốn nghe thì quý vị phải tập trung tâm ý, vận dụng đôi tai, và mở lòng ra để đón nhận âm thanh, gọi là lắng nghe. Còn nếu không muốn nghe, khi đang bị bắt nghe, bị cưỡng bức phải nghe, thì quý vị còn một phương pháp này nữa là nhất tâm chuyên chú… niệm danh hiệu Phật, Bồ Tát hoặc chơn ngôn. Ai nói gì cứ nói, ai hát chi cứ tha hồ hát, ai nạt nộ chửi bới cứ thoải mái cho đến khi… mỏi miệng tắt tiếng.
Back to listening. If you want to listen, you have to concentrate your mind, use your ears, and open your heart to the sound, which is called listening. And if you don't want to listen, when you're being forced to listen, when you're being forced to listen, then you have another method, which is single-mindedness... recite the names of Buddha, Bodhisattva or True Sayings. Whoever says anything, just speaks, whoever sings freely, whoever bullies and curses is free until... mouth fatigue muted.
Tôi có được phước duyên dự “Lễ đặt đá khởi công tái thiết Chùa” ở một vùng ngoại thành còn nghèo khó, thuộc tỉnh lân cận của Xứ Trầm Hương Khánh Hòa. Chư tôn đức Tăng Ni, quan chức các cấp chính quyền địa phương, cùng Phật tử thiện tín trong vùng về dự rất đông trong không khí hân hoan rộn rịp rộn ràng, mà cũng rất trang nghiêm long trọng. Có chư tôn giáo phẩm Ban Trị Sự Tỉnh Giáo Hội, chư tăng trú trì các tự viện đến chứng minh buổi lễ cùng an tọa ở hai dãy bàn ghế được thiết trên lễ đài (tựa như sân khấu).
I had the blessing of attending the "Stone Laying Ceremony for the Reconstruction of the Pagoda" in a poor suburb, in the neighboring province of the Land of Agarwood Khanh Hoa. Venerable monks and nuns, officials of local governments at all levels, and faithful Buddhists in the region attended in large numbers in a joyful and bustling atmosphere, which was also very solemn and solemn. There were religious dignitaries of the Provincial Administrative Board of the Church, monks who resided in monasteries to witness the ceremony and sat in two rows of tables and chairs set up on the altar (like a stage).
Vào lễ, tất cả mọi người đều đứng trang nghiêm để chào cờ. Im lặng. Nhạc trổi lên, âm lượng hùng mạnh phát ra từ những cái loa cực đại:
At the ceremony, everyone stood solemnly to salute the flag. Silent. The music played, and the powerful volume came from the loud speakers:
“Đoàn quân Việt Nam đi chung lòng cứu quốc…
Cờ in máu chiến thắng mang hồn nước…
Đường vinh quang xây xác quân thù…”
"The Vietnamese army goes together to save the country...The flag printed with the blood of victory carries the soul of the country...The glorious road builds the corpses of the enemy..."
Chư tôn đức tăng ni, cùng Phật tử có đang lắng nghe những ca từ “in máu”, “xây xác quân thù”… hay không? Tôi đang làm nhiệm vụ ghi hình, nên có thời gian tranh thủ quan sát chư tăng trên lễ đài chứng minh, thấy quý ngài đều đang nhắm mắt. Tôi tin rằng, cho dù nhạc có mở hết âm lượng, lời có rõ từng chữ từng câu, chư tôn đức tăng ni trong giây phút ngắn ngủi ấy đều đã không-nghe-được-gì ở những ngôn từ đang vang vọng bên tai, bằng cách nhiếp tâm mật niệm.
The monks and nuns, along with Buddhists, are listening to the lyrics "printing blood", "building the corpses of the enemy"... or not? I was on a recording duty, so I had time to observe the monks on the altar to prove it, and I saw that the monks were all closing their eyes. I believe that, even if the music was turned on at full volume, the words were clear word by word, the monks and nuns in that brief moment could not hear anything in the words that were echoing in their ears, by meditating on the secrets.
Còn cả ngàn Phật tử, cư sĩ tại gia phàm phu như tôi đang lúc đó thì sao, có đang lắng nghe, hay đang nghe mà không nghe, nghe mà không vướng? Tôi thì nói thiệt là đang nghe rất rõ từng từ ngữ, khổ vậy!
What about the thousands of ordinary Buddhists and laymen like me at that time, are they listening, or are they listening without listening, listening without encumberance? I'm honestly hearing every word very clearly, it's so miserable!
Cho dù nghe hay không nghe, bỏ qua hay vướng, lắng nghe hay để trôi vụt qua tai ngay tức thời, thì tôi vẫn muốn đề nghị khi cử hành nghi thức chào cờ trong một buổi lễ của Phật giáo, chỉ nên mở Quốc Thiều (nhạc của Quốc Ca, không lời), để không làm khó, làm tội làm tình, trở thành một “chướng duyên” (do làm chướng tai) cho những người xuất gia, cũng như bao người con của Phật, vốn đã phát tâm nguyện xa lánh điều dữ, buông xóa hận thù, lìa bỏ sát giới máu me, cùng cả trăm giới luật giáo điều khác để tu tập theo Chánh Pháp của đạo Từ Bi Hỷ Xả.
Whether listening or not listening, ignoring or getting entangled, listening or letting it pass through the ears immediately, I would like to suggest that when celebrating the flag salute ceremony in a Buddhist ceremony, only the National Anthem (the music of the National Anthem, without words), so as not to make it difficult, committing the sin of having sex, becoming an "obstacle" (by hindrance) for the monastees, as well as many of the Buddha's children, who have made a wish to shun evil, to let go of hatred, to renounce the bloody precepts, and a hundred other dogmatic precepts to practice according to the Dharma of the Joyful Compassion Path.
Nếu bài viết này của tôi có làm buồn lòng chột dạ, hay gây phiền não cho ai, rất mong ai đó hãy hoan hỷ “nghe qua rồi bỏ”.
If this article of mine is sad or troublesome to anyone, I hope someone will be happy to "listen to it and give it up".
Nam Mô Thập Phương Thường Trụ Tam Bảo tác đại chứng minh!
The Southern Mo Ten Directions Permanent Pillar of the Three Treasures is a great proof!