ôi cát bụi tuyệt vời
tiếng động nào
gõ nhịp khôn nguôi
(TCS)
oh great dust
sand
any
noise
Unquenchable
beat
(TCS)
Phải thấy cuộc hành trình đầy gian nan của cái trứng rụng tình cờ từ mấy trăm ngàn cái trứng, lọt tỏm vào loa vòi trứng trông giống như cái bông loa kèn, hối hả chui vào ống dẫn trứng, cái mà y học gọi là vòi Fallop, chạy hằng ngàn cây số để hy vọng kịp gặp một tinh trùng ở khoảng hai phần ba đường đến tử cung, và một cuộc rượt đuổi marathon khiếp đảm, hay nói đúng hơn, một cuộc bơi đua ngược dòng qua bao ghềnh thác đầy đe doạ chết chóc của hơn hai tỷ tinh trùng để chỉ có một con duy nhất được đến đích, phá vỡ lớp vỏ, chui vào trong lòng trứng, trộn lẫn các nhiễm sắc thể vào nhau rồi hình thành rồi phát triển cái thai ban đầu... mới thấy một sự ngẫu nhiên vĩ đại như là đã được xếp đặt từ chân tơ kẽ tóc tự bao giờ. Ổ đã được lót, vườn địa đàng đã sẵn, thai lớn lên không phải làm mà cũng có ăn, lớn như thổi, đến đủ chín tháng mười ngày trong bụng mẹ, thoát ra ngoài với bao hiểm nguy mà chỉ một chút sơ sẩy đã phải trả giá bằng mạng sống, hoặc bằng sự tàn tật suốt đời, rồi những ngày thơ ấu, rồi vui sướng, rồi khổ đau, rồi hạnh phúc, rồi bước vào tuổi dậy thì với bao nhiêu rắc rối để tiếp tục cuộc săn đuổi, tìm kiếm... cho đến một lúc nào kia bỗng thảng thốt nhận ra "bao nhiêu năm làm kiếp con người, rồi một chiều tóc trắng như vôi"...
It must be seen that the arduous journey of an egg that accidentally falls from hundreds of thousands of eggs, slips into the tube speaker that looks like a lily, rushes into the fallopian tube, what medicine calls the Fallop tube, runs thousands of kilometers in the hope of finding a sperm about two-thirds of the way to the uterus. and a terrifying marathon chase, or rather, a swim upstream through a life-threatening waterfall of more than two billion sperm so that only one can reach its destination, break the shell, burrow into the egg, mix chromosomes together and form and develop the original pregnancy... to see a great coincidence as if it had been arranged from the roots of the hair itself. The nest has been laid, the Garden of Eden is ready, the womb grows up without having to work but also eats, as big as the wind, until the full nine months and ten days in the womb, escaping with all the dangers that even a little mistake has cost with life, or by lifelong disability, then the childhood days, then joy, then suffering, then happiness, then entering puberty with so many troubles to continue the hunt and search... until at some point, he suddenly realized "how many years of human life, then one side of hair is as white as lime"...
Cũng giống như ở tuổi dậy thì, là một cuộc chuyển tiếp đặc biệt -giúp cho một chú nhóc thò lò mũi xanh thành một thanh niên cường tráng, khoẻ mạnh, đẹp trai, một cô gái ốm o gầy còm hỉ mũi không sạch thành một thiếu nữ yêu kiều, diễm lệ - thì giờ đây ở tuổi chớm già là một quy trình chuyển tiếp ngược lại. Ở nam, ấy là sự giảm sút nam tính, khả năng sinh sản, đầu hói, tóc bạc, lưng còng; ở nữ là sự giảm sút nữ tính, khả năng có con, khô khốc, nhăn nheo... Tất cả cuộc sống gần như phải điều chỉnh lại, thích nghi với hoàn cảnh mới, những niềm vui mới, quan tâm mới, giá trị mới, nhiều khi thay đổi cả thái độ, hành vi của một con người. Một cậu trai năng động, vui nhộn ngày nào trở nên nghiêm nghị, khó tính : một cụ ông chính cống! Một cô gái đỏng đảnh, hừng hực ngày nào trở nên cứng rắn, lạnh lùng : một "lão bà bà" chính hiệu! Dĩ nhiên là có yếu tố sinh lý tác động. Thiếu kích thích tố nữ Estrogen, cô gái không còn tóc mượt, lưng ong, mà da mồi tóc bạc; thiếu kích thích tố nam Testosteron thì cậu trai năng động, vận động viên điền kinh kia thành một người chậm chạp, nghễnh ngãng. Thế nhưng, cái khó khăn lớn hơn chính là ở chỗ thay đổi vai trò xã hội, buộc ta phải thích nghi với một vai trò mới. Ở nam tuổi chớm già, ấy là từ một người hoạt động sôi nổi, có một vị trí đáng kể nào đó trong xã hội, có một vai trò trụ cột trong gia đình giờ đã phải chuẩn bị cho một thời kỳ làm việc vưà sức, chuẩn bị về hưu, từ bỏ tất cả. Ở nữ tuổi chớm già, ấy là từ một bà mẹ bận rộn, túi bụi suốt ngày giờ đây có thể phải loay hoay với chiếc "tổ trống" của mình vì con cái đã lớn khôn, đã đủ lông đủ cánh, đã bay xa. ( Dĩ nhiên, nữ độc thân, sống với sự nghiệp thì hoàn cảnh cũng giống như nam giơí ).
Just as puberty, which was a special transition – helping a boy with a blue nose to become a strong, healthy, handsome young man, a sick, skinny girl with an unclean nose into a lovely, beautiful young woman – now early old age is a reverse transitional process. In men, it is a decrease in masculinity, fertility, bald head, gray hair, cuffed back; in women, it is a decrease in femininity, the ability to have children, dryness, wrinkles... All life almost has to readjust and adapt to new circumstances, new joys, new interests, new values, and sometimes change a person's attitude and behavior. An energetic, funny boy who becomes stern and difficult every day: a genuine old man! A blush, fiery girl who becomes tough and cold every day: a genuine "old lady"! Of course, there are physiological factors at play. Lacking the female hormone Estrogen, the girl no longer has silky hair, a bee back, but the skin of the prey is gray; lacking the male hormone Testosterone, the boy is active, the other track and field athlete becomes a slow, sluggish person. However, the bigger difficulty is in changing social roles, forcing us to adapt to a new role. In the early age of men, it is from an active person, having a significant position in society, having a pillar role in the family, now having to prepare for a period of hard work, preparing for retirement, giving up everything. In early old women, that is, from a busy mother, dust bags all day long may now have to struggle with their "empty nest" because their children have grown up, have enough feathers and wings, and have flown far. (Of course, single women, living with a career, the situation is the same as that of men).
Rồi với con cái, những kỳ vọng liệu có đạt được ít nhiều không, hay đôi khi là cả một sự dằn vặt, tự trách mình, có phải đã sai lầm điều gì đó không, đã quá nuông chìu, đã gây lệ thuộc, đã đặt quá nhiều niềm tin hay đã thờ ơ, lơ đễnh. Rồi với các bậc song thân, bên vợ bên chồng, nay đã trở nên già cỗi, sẽ làm thế nào đây để chia ngọt sẻ bùi hay luôn cắn đắn vì không hiểu nhau. Nhiều thế hệ sống chung dưới một mái nhà liệu có hòa hợp dễ dàng hay giải quyết như một số nước phương Tây đưa những người già lão vào ở chung với nhau trong một trại nuôi người già? Dĩ nhiên ở phương Đông quan niệm đối với người già có khác. Con cái có bổn phận cưu mang cha mẹ già. Người già cần sống bên con bên cháu, nhờ đó họ không cảm thấy bị hất hủi mà trái lại, thấy được cả một dòng sống trôi đi , sự tồn tại tiếp diễn của kiếp người. Dĩ nhiên, người già cũng phải hiểu rằng con mình nay đã chớm già- mặc dù đối với các cụ, một đứa con năm mươi tuổi cũng chỉ là một em bé chút xíu - đang trải qua một giai đoạn chuyển tiếp với những vấn đề tâm sinh lý phức tạp và những khó khăn riêng về sức khoẻ, về gia đình, về xã hội. Để cho có được sự hoà hợp tốt rõ ràng cần có sự hiểu biết, cảm thông giữa các thế hệ, sự tôn trọng những riêng tư của nhau.
Then with children, the expectations of whether they will be more or less achieved, or sometimes even a torment, self-blame, whether they have made something wrong, have been too indulgent, have caused dependence, have placed too much trust or have been indifferent and neglectful. Then with the twins, with their wives and husbands, who have now become old, how will they share the sweetness or always bite because they don't understand each other. Will many generations living together under one roof get along as easily or solve it as some Western countries put the elderly together in a nursing home? Of course, in the East, the concept of the elderly is different. Children have a duty to carry their elderly parents. The elderly need to live with their children and grandchildren, so that they do not feel rejected, but on the contrary, see the whole flow of life driving, the continuation of human life. Of course, the elderly must also understand that their children are now in their early teens—although for them a fifty-year-old child is just a tiny baby—going through a transitional period with complex psychological problems and unique health difficulties. about family and society. In order to have a good harmony, it is necessary to have understanding, sympathy between generations, and respect for each other's privacy.
Các nhà chuyên môn về tâm lý học chia cuộc đời của mỗi con người chúng ta thành nhiều giai đoạn: Giai đoạn trẻ thơ và thiếu niên, chủ yếu tập trung vào cá nhân mình (ego-centered); rồi khôn lớn, bắt đầu có bạn bè khác phái, kiếm tìm, chọn lựa để cuối cùng đi đến giai đoạn lứa đôi (pair-centered); rồi những đứa con ra đời, vợ chồng đầu tắt mặt tối lo cho công việc làm ăn, cho sự nghiệp, nuôi dạy con cái, đây là giai đoạn tập trung vào gia đình (family-centered), rồi đến khi con lớn khôn, mỗi đứa một ngã, có đôi bạn riêng thì cặp vợ chồng lúc này đã chớm già, lại quan tâm đến nhau nhiều hơn, lại trở lại giai đoạn của "lứa đôi" cho đến lúc già nua hơn nữa, thì mỗi người lại trở về khởi điểm, tức là giai đoạn tập trung vào cá nhân mình thành một chu kỳ cuộc sống. Cuộc hành trình cứ thế tiếp diễn. Một cái trứng rụng. Một cuộc rượt đuổi marathon. Một vườn điạ đàng. Những niềm vui. Những nỗi lo. Rồi trẻ thơ. Rồi đôi bạn.Rồi con cái. Rồi chớm già! Mới thấy dòng sống mênh mông, mới thấy “ ôi, cát bụi tuyệt vời..."
Psychologists divide the life of each of us into several stages: Childhood and adolescence, mainly focused on the individual (ego-centered); then growing up, starting to have friends of the opposite sex, looking for and choosing to finally reach the pair-centered stage; Then the children are born, the first couple takes care of business, career, and raising children, this is a family-centered stage, and then when the children grow up, each of them falls on their own, the couple is now old and care more about each other, return to the stage of "couples" until they are even older, then each person returns to the beginning, that is, the stage of focusing on the individual into a cycle of life. The journey goes on. An egg falls. A marathon chase. A Garden of Paradise. The fun. Worries. Then the children. Then the two of you. Then the children. Then he grew old! When I saw the immense flow of life, I saw "Oh, wonderful sand and dust..."
Tuổi chớm già, tuổi quá độ, chuyển tiếp, chưa hẳn già mà cũng không còn trẻ nữa, tuổi của vụng về, của lúng túng không thua ngày xưa mới lớn. Tùy mỗi nền văn hóa, có thể có những phản ứng rất khác nhau, như nền văn hóa tôn trọng già, nền văn hóa coi già là của nợ, nền văn hóa cạnh tranh giữa già với trẻ. Nói chung, tuổi già thường thua thiệt, thua về sức lực, thua về kỹ năng và trong thời đại khoa học kỹ thuật, bùng nổ thông tin ngày nay, sự truyền đạt kinh nghiệm cá nhân trực tiếp không còn độc quyền thì tuổi già dễ cô quạnh. Từ ngoài bốn mươi, người ta đã thấy có gì đó không ổn. Chậm chạp hơn, mau quên hơn, các kỹ năng đã kém. Một người thầy thuốc mổ giỏi có tiếng ở tuổi ba bốn mươi thì đến ngoài năm mươi tay đã run, mắt đã kém, mổ không còn được như xưa nữa (mặc dù kinh nghiệm của ông là một kho tàng qúy giá cho những đồng nghiệp trẻ). Một số người phản ứng với số phận, không chấp nhận tuổi già, đấu tranh đua đòi với tuổi trẻ, thường dẫn đến những thất bại đắng cay. Đa số chấp nhận, lánh mình, tìm kiếm sự yên tĩnh, những giá trị khác, những niềm vui khác. Thực ra cái cảm giác già có lẽ đã đến sớm hơn, từ lúc người ta bước vào tuổi ba mươi, không đợi đến năm mươi. Khi người ta không dám phiêu lưu, khi người ta không dám liều lĩnh , khi ngươi ta chợt nghĩ "đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt...". Nhưng cũng may, con người chỉ thỉnh thoảng nhận ra điều đó, còn thì miếng cơm manh áo, còn thì lý tưởng cuộc sống có thể giúp lãng quên. Hội chứng "tổ trống" khi đàn chim con đủ lông đủ cánh bay xa ảnh hưởng nặng nề với chim mẹ hơn là chim bố. Mẹ ấp ủ con, còn bố kiếm mồi, nên bố thì cứ quen bay mà mẹ thì cứ quen ấp. Đến lúc tổ trống rồi thì bố cứ còn bay, mà mẹ cứ mãi ấp. Có chăng, ở người đàn ông, cái cảm xúc rời bỏ công việc, về hưu có lẽ mới giống người phụ nữ với cảm xúc "tổ trống" đó của mình.
Early age, transitional age, transitional age, not necessarily old but no longer young, the age of clumsiness, of embarrassment is not inferior to the old days. Depending on each culture, there can be very different reactions, such as a culture of respecting the elderly, a culture of seeing the old as a debt, and a culture of competition between the old and the young. In general, old age often loses, loses in strength, loses in skills, and in today's era of science and technology, the explosion of information, the transmission of direct personal experience is no longer exclusive, old age is easy to be lonely. From the early forties, it was seen that something was wrong. Slower, faster to forget, poor skills. A well-known surgeon at the age of thirty and forty, by the time he was in his fifties, his hands were trembling, his eyes were poor, and he could no longer operate as he used to be (although his experience was a valuable treasure for his young colleagues). Some people react to fate, do not accept old age, struggle for youth, often lead to bitter failures. The majority accepts, avoids themselves, seeks tranquility, other values, other joys. In fact, the feeling of aging may have come earlier, from the moment one enters the age of thirty, without waiting until fifty. When people don't dare to adventure, when they don't dare to take risks, when they suddenly think, "Where do you go around for a tiring life...". But fortunately, people only realize it occasionally, and a piece of rice, and the ideal of life can help to forget. The "empty nest" syndrome when the flock of feathered and winged chicks fly far away affects the mother bird more heavily than the father bird. My mother cherishes me, and my father finds prey, so my father is used to flying, and my mother is used to hatching. When the nest is empty, Dad keeps flying, but Mom keeps incubating. Perhaps, in a man, the emotion of leaving work and retiring is probably the same as a woman with that feeling of "empty nest".