Ý dẫn đầu các pháp, ý làm chủ, ý tạo; nếu với ý ô nhiễm, nói lên hay hành động, khổ não bước theo sau, như xe, chân vật kéo.Kinh Pháp Cú (Kệ số 1)

Nếu bạn muốn những gì tốt đẹp nhất từ cuộc đời, hãy cống hiến cho đời những gì tốt đẹp nhất. (If you want the best the world has to offer, offer the world your best.)Neale Donald Walsch
Từ bi và độ lượng không phải là dấu hiệu của yếu đuối, mà thực sự là biểu hiện của sức mạnh.Đức Đạt-lai Lạt-ma XIV
Tinh cần giữa phóng dật, tỉnh thức giữa quần mê. Người trí như ngựa phi, bỏ sau con ngựa hènKinh Pháp cú (Kệ số 29)
Chớ khinh tội nhỏ, cho rằng không hại; giọt nước tuy nhỏ, dần đầy hồ to! (Do not belittle any small evil and say that no ill comes about therefrom. Small is a drop of water, yet it fills a big vessel.)Kinh Đại Bát Niết-bàn
Dầu mưa bằng tiền vàng, Các dục khó thỏa mãn. Dục đắng nhiều ngọt ít, Biết vậy là bậc trí.Kinh Pháp cú (Kệ số 186)
Người ngu nghĩ mình ngu, nhờ vậy thành có trí. Người ngu tưởng có trí, thật xứng gọi chí ngu.Kinh Pháp cú (Kệ số 63)
Hãy lặng lẽ quan sát những tư tưởng và hành xử của bạn. Bạn sâu lắng hơn cái tâm thức đang suy nghĩ, bạn là sự tĩnh lặng sâu lắng hơn những ồn náo của tâm thức ấy. Bạn là tình thương và niềm vui còn chìm khuất dưới những nỗi đau. (Be the silent watcher of your thoughts and behavior. You are beneath the thinkers. You are the stillness beneath the mental noise. You are the love and joy beneath the pain.)Eckhart Tolle
Mục đích chính của chúng ta trong cuộc đời này là giúp đỡ người khác. Và nếu bạn không thể giúp đỡ người khác thì ít nhất cũng đừng làm họ tổn thương. (Our prime purpose in this life is to help others. And if you can't help them, at least don't hurt them.)Đức Đạt-lai Lạt-ma XIV
Bạn nhận biết được tình yêu khi tất cả những gì bạn muốn là mang đến niềm vui cho người mình yêu, ngay cả khi bạn không hiện diện trong niềm vui ấy. (You know it's love when all you want is that person to be happy, even if you're not part of their happiness.)Julia Roberts
Tôi tìm thấy hy vọng trong những ngày đen tối nhất và hướng về những gì tươi sáng nhất mà không phê phán hiện thực. (I find hope in the darkest of days, and focus in the brightest. I do not judge the universe.)Đức Đạt-lai Lạt-ma XIV

Trang chủ »» Danh mục »» »» Truyện ngắn »» Vòng tay của mẹ »»

Truyện ngắn
»» Vòng tay của mẹ

(Lượt xem: 352)
Xem trong Thư phòng    Xem định dạng khác    Xem Mục lục 

       

Văn học Phật giáo - Vòng tay của mẹ

Font chữ:


SÁCH AMAZON



Mua bản sách in

Phần 1: Bản án

“To live without regret is to believe we have nothing to learn, no amends to make, and no opportunity to be braver with our lives.” ― Brené Brown

Cà phê đã nguội. Linh khuấy mãi một cách vô thức chiếc thìa bạc trong cái tách sứ, tiếng leng keng vang lên lạc lõng giữa quán đông người... Ngoài cửa kính, Sài Gòn tháng 5 nắng như đổ lửa. Còn trong lòng cô, là bão giông.

Hôm nay là thứ Hai. Đúng 8 giờ sáng, lẽ ra cô đang giao ban khoa Hồi sức Cấp cứu, bệnh viện Thành Phố. Nhưng, cô lại ngồi đây, với tờ đơn xin thôi việc đã ký trong túi xách. Chức danh: Trưởng khoa. Tuổi: 48. Thâm niên: 22 năm. Tất cả những con số đó đều đang ở đỉnh cao. Đỉnh cao để rơi.

Điện thoại trên bàn sáng lên. Tin nhắn từ Hùng, phó khoa: “Chị, Giám đốc họp khẩn. Vụ bé An, Sở Y tế vào cuộc rồi. Họ đòi hồ sơ”.

Bé An. Hai tiếng đó như mũi kim đâm thẳng vào tim. Linh hít một hơi, bất giác đưa tay lần từng hạt chiếc vòng đá thạch anh trắng trên cổ tay. Mười tám hạt. Mẹ xâu cho ngày cô vào khoa. “Cứu không được thì tiễn người ta đi sao cho thanh thản”, mẹ dặn.

Phải, cô đã tiễn bé An đi. Nhưng cô không thanh thản.

****

Ba ngày trước. 23 giờ 17 phút, phòng Cấp cứu.

Bé An, 7 tuổi, được đưa vào sau tai nạn thang cuốn ở trung tâm thương mại. Dập nát cẳng chân phải, mất máu cấp, huyết áp 60/40. Bố mẹ bé là nhà báo, phóng viên mảng y tế. Họ quen Linh.

“Linh, ráng cứu con tao”, người mẹ gào lên, không còn là nhà báo. Chỉ như một người mẹ.

Cả ê-kíp lao vào. Truyền máu, vận mạch, hội chẩn liên viện. Trưởng khoa Chấn thương chỉnh hình nói: “Phải cắt cụt trên gối mới giữ được mạng. Gia đình không đồng ý”.

Bố bé An nắm tay Linh: “Chị ơi, nó là con gái. Nó đang học múa ballet. Cắt chân nó thì đời nó còn gì. Chị cố giữ chân cho cháu, được không chị?”

Đồng hồ sinh học của Linh và đồng hồ sinh-tử của bé An chạy đua. Giữ lại cái chân, nguy cơ nhiễm trùng máu, suy đa tạng, tử vong 90%. Cắt chân, khả năng sống cao, nhưng tàn tật cả đời.

Quyền quyết định cuối cùng là của Trưởng khoa Hồi sức, là bác sĩ Linh.

Cô nhìn camera giám sát góc phòng, nhìn bố mẹ bé An. Nhìn chân bé rách nát. Rồi cô nói: “Tiếp tục hồi sức tích cực. Tạm hoãn cắt cụt. Theo dõi thêm 2 tiếng.”

Đó là quyết định chống lại khuyến cáo của biên bản hội chẩn. Đó là quyết định của trái tim, của cảm xúc, không phải phác đồ.

2 tiếng sau, bé An suy đa tạng.

4 giờ 12 phút sáng, bé ngừng tim trên bàn mổ.

Ra khỏi phòng mổ, Linh không dám nhìn mặt bố mẹ bé. Cô chỉ nói: “Tôi xin lỗi. Chúng tôi đã cố hết sức”.

Người bố không gào khóc. Anh ta rút điện thoại ra, mở ghi âm, “Chị Linh, chị vừa nói ‘tạm hoãn cắt cụt’ lúc 23 giờ 30, đúng không? Tôi có ghi âm toàn bộ để làm tư liệu viết bài về y đức. Chị giải thích đi.”

****

Linh uống cạn tách cà phê đắng. Vụ bé An lên báo sáng nay. “Nữ trưởng khoa tự ý thay đổi phác đồ hội chẩn, bé gái 7 tuổi tử vong thương tâm”. Cõi mạng dậy sóng. “Bác sĩ giết người”. “Lương y như từ mẫu ở đâu?” Ảnh cô bị cắt từ camera bệnh viện, đôi mắt mệt mỏi biến thành caption “thái độ vô cảm”.

Sở Y tế lập đoàn thanh tra. Bệnh viện đình chỉ công tác 30 ngày để điều tra. Dù kết luận cuối cùng ra sao, sự nghiệp của cô cũng coi như chấm hết. Một vết nhơ không bao giờ rửa sạch.

Cô có thể cãi. Cô có thể đưa ra y văn, rằng có 10% cơ hội giữ được chân nếu… Cô có thể nói về áp lực từ gia đình, về lời cầu xin của người bố. Nhưng cãi với ai? Với cõi mạng đã kết tội mình? Với lương tâm của chính mình? Vì sự thật tàn nhẫn nhất là: Nếu quay lại 3 ngày trước, đứng trước lời cầu xin đó của người bố, cô vẫn sẽ chọn “hoãn cắt cụt”. Vì cô cũng là con người với đầy cảm xúc. Vì cô đã không nỡ. Chính cái “không nỡ” đó đã giết chết bé An.

Mười tám hạt đá trên vòng tay mẹ cọ vào da thịt. Nóng rát. Mẹ bảo lần vòng để Phật độ trì. Phật nào độ được cho quyết định sai lầm của cô? Phật nào gánh được một mạng người?

Tin nhắn tiếp theo của Hùng: “Chị, gia đình họ nộp đơn kiện. Tội vô ý làm chết người”.

Vô ý. Phải. Cô đâu có cố ý. Cô chỉ cố chấp tin vào phép màu. Mà phép màu gần như không có ở khoa Hồi sức.

Linh mở túi, lấy tờ đơn thôi việc ra. Cô viết nó vào lúc 5 giờ sáng, sau một đêm không ngủ. Không phải vì sợ bị đình chỉ, sợ kiện tụng. Luật sư nói cô có thể thắng kiện, vì tình huống cấp cứu luôn có yếu tố rủi ro.

Cô xin nghỉ vì một lý do không thể ghi trong đơn: Cô không còn đủ tư cách. 22 năm làm việc, cô luôn mắng sinh viên thực tập, “Tụi em phải tuyệt đối tuân thủ phác đồ. Cảm xúc là kẻ thù của bác sĩ hồi sức ”. 22 năm, cô tự hào mình lý trí, lạnh lùng, chính xác như một cái máy.

Rồi chỉ một khoảnh khắc, cái máy đó bị lỗi. Lỗi vì một tiếng gọi “Chị ơi, nó học múa ballet”. Lỗi vì cô chợt thấy con gái mình trong hình hài bé An, dù cô không có con.

Một bác sĩ mắc lỗi một lần, có thể là tai nạn. Một trưởng khoa mắc lỗi vì để cảm xúc chi phối, là thất bại của cả hệ thống. Cô đã phá vỡ nguyên tắc cô rao giảng 22 năm. Cô không còn mặt mũi nào đứng trên bục giao ban, dạy lại bài học đó cho đàn em.

Điện thoại đổ chuông: Mẹ.

“Alo, má hả”. Giọng Linh khản đặc.

“Ừ. Má thấy báo đăng rồi. Con… ổn không?”.

Linh cố giữ nhưng nước mắt cứ trào ra. “Không, má. Con không ổn. Con giết người ta, má ơi”.

Đầu dây bên kia im lặng rất lâu. Rồi mẹ cô nói, giọng y như 22 năm trước:

“Con lần vòng đeo tay của má đưa chưa?”

“Con lần cả đêm rồi. Mà bé nó không về được nữa đâu, má”.

“Ừ. Vậy là con tiễn nó đi rồi đó. Giờ, về tiễn ba con, rồi tiễn chính con nữa. Về nhà đi, Linh. Má nấu canh chua ...”.

Tiễn chính mình. Phải. Cô phải tiễn “bác sĩ Linh trưởng khoa” đi. Tiễn cái tôi kiêu hãnh, tiễn cái ảo tưởng mình có thể chiến thắng tử thần. Để chấp nhận mình chỉ là người trần mắt thịt, và đã sai, và phải trả giá.

Linh đứng dậy, tháo chiếc vòng đá bỏ vào túi. Cô không còn xứng đáng đeo nó nữa. Không còn xứng đáng với lời dặn của mẹ chờ “Phật độ”.

Cô đi ra cửa. Nắng Sài Gòn chói chang. Cõi mạng ngoài kia đang chờ xé xác cô. Đơn kiện đang chờ. Hội đồng kỷ luật đang chờ. Nhưng trước hết, cô phải về quê. Thắp cho ba một nén nhang. Thú tội với ông rằng con gái ông đã không giữ được lời thề “chữa bệnh cứu người”. Rằng con đã để cảm xúc lấy đi mạng sống một đứa trẻ.

Rồi sau đó, cô sẽ đối diện với tất cả. Bồi thường, tước chứng chỉ, thậm chí tù tội. Cô chấp nhận. Vì đó là cách duy nhất để cô chuộc lỗi với bé An, với gia đình bé, với chiếc áo blouse cô đã làm vấy bẩn.

Bước xuống đường, Linh không ngoảnh lại. Quán cà phê, chức danh, danh vọng, tương lai nghề nghiệp... tất cả bỏ lại phía sau.

Cô bắt đầu đi bộ về bãi đỗ xe. 48 tuổi, trắng tay, mang một bản án lương tâm. Nhưng lạ thay, bước chân cô lại nhẹ nhõm. Vì cuối cùng, cô đã giữ được lòng trung thực với người, với nghề, và với lương tâm của chính mình. Như lời Phật dạy.

Đơn xin thôi việc kia, thực ra cũng không cần nữa. Vì “bác sĩ Linh” đã chết lâm sàng từ lúc 4 giờ 12 phút sáng, ba ngày trước, cùng với bé An.

Người đang đi dưới nắng, chỉ là Linh. Đưa con gái của má. Một đứa con tội lỗi, đang về nhà để xin một sự tha thứ từ má, từ ba. Và có thể, một ngày nào đó, từ chính mình.

Phần 2: Nhật ký

"Confession is an act of honesty and courage—an act of entrusting ourselves, beyond weakness, to the mercy of a greater love." — Pope John Paul II

---Trích nhật ký của bố bé An, một năm sau.

Tôi không còn làm báo nữa.

Người ta bảo tôi “dũng cảm” sau phiên tòa xét xử vụ sai sót y khoa làm chết bé An, con tôi.

Không! Tôi không dũng cảm! Tôi hèn!

Mỗi lần gõ chữ “y tế”, “bệnh viện”, “cấp cứu”, tay tôi lại thấy mùi máu của con tôi.

Tôi đã nghỉ việc trước khi nộp đơn, trước khi Tổng biên tập kịp giữ lại.

Một năm rồi.

Người ngoài nói “thời gian chữa lành tất cả”. Họ sai. Vì họ không bị mất con.

Hôm nay là giỗ đầu bé An. Vợ tôi lên chùa từ sáng sớm. Cô ấy bảo “để cầu con siêu thoát”.

Tôi ở nhà. Tôi không tin siêu thoát. Nếu có, sao đêm nào tôi cũng mơ thấy bé An?

Con bé không trách tôi. Nó chỉ đứng đó, cuối hành lang bệnh viện, chân quấn băng trắng toát, hỏi: “Ba ơi, sao ba không cho cô Linh cắt chân cứu con?”.

Tôi tỉnh dậy, mồ hôi toát ra. Câu hỏi đó, tôi cũng đã tự hỏi 365 lần.

Một năm trước, tại Bệnh viện Thành Phố. Tôi đã là một thằng khốn nạn. Tôi nhớ rõ. Đêm đó, tôi đã quỳ xuống xin bác sĩ Linh: “Chị ơi, nó học múa ballet. Cắt chân nó thì đời nó còn gì”.

Tôi là nhà báo y tế. Tôi cũng biết phác đồ. Tôi biết giữ chân là có thể giết con. Nhưng tôi không nói nổi hai chữ “cắt đi”.

Tôi đã tưởng mình thương con.

Hóa ra tôi thương cái danh “con tôi lành lặn”. Tôi sợ dư luận, sợ họ hàng, sợ ngày mai phải giải thích vì sao con tôi cụt một chân mất hết tương lai. Tôi đã đẩy quyết định đó cho bác sĩ Linh. Tôi dùng tình phụ tử để ép cô ấy đi ngược chuyên môn.

Rồi khi An mất, tôi bật ghi âm. Tôi đăng bài. “Nữ trưởng khoa tự ý thay đổi phác đồ”. Bài đó có triệu view. Tôi thành “người bố dũng cảm chống tiêu cực y tế”. Tòa tuyên Linh “vô ý làm chết người”, án treo. Nhưng cô ấy mất chứng chỉ hành nghề vĩnh viễn.

Tôi thắng kiện. Nhưng tôi thua về phẩm giá.

Ba tháng sau phiên tòa. Tôi nhận được một bưu kiện. Không tên người gửi. Bên trong là một chiếc vòng đá thạch anh trắng, 18 hạt, cũ mòn. Kèm mảnh giấy: “Phật không độ trì được cho quyết định sai lầm của tôi. Tôi xin lỗi vì đã không cứu được con anh. L.”

Vợ tôi nhìn thấy. Cô ấy ôm chiếc vòng khóc cả đêm. “Anh à, mình giết con hai lần. Một lần vì sĩ diện. Một lần vì muốn trả thù một ân nhân.”

Đêm đó tôi đã ra cầu Sài Gòn. Tôi đã định nhảy xuống. Gió dưới sông tạt vào mặt tôi, tanh mùi nước. Tôi sờ túi áo, chạm mảnh giấy của Linh. “Xin lỗi vì đã không cứu được con anh”.

Cô ấy xin lỗi tôi? Người đáng nói câu xin lỗi phải là tôi. Là tôi đã ép cô ấy. Tôi đã dùng ngòi bút giết chết sự nghiệp của cô ấy để che đậy tội lỗi của mình.

Tôi không nhảy. Tôi sợ.

Nhưng phải sống với bản án lương tâm này mới khó.

Hôm qua, tôi thấy tin trên mạng. “Một cựu Trưởng khoa Hồi sức bv thành phố mở lớp sơ cấp cứu miễn phí cho công nhân ở Tiền Giang”. Ảnh chụp từ xa. Một phụ nữ, tóc cắt ngắn, gọn gàng tươi tắn, mặc áo bà ba, đang hướng dẫn ép tim cho công nhân. Không blouse trắng. Không còn chức danh. Đó là Bs. Linh. 

Cô ấy không còn cứu người trong phòng hồi sức theo đúng chức danh. Nhưng cô ấy vẫn dạy người khác cách cứu người ở ngoài bệnh viện. Cô ấy không trốn tránh. Tôi thì vẫn lẩn trốn. Tôi trốn sau cái mác “nạn nhân”.

Tôi lấy chiếc vòng đá ra. 18 hạt. Tôi lần. Một vòng. Mười vòng. Lần đến vòng thứ 100, tôi mới dám mở laptop. Để viết những dòng chữ này gửi cho cô.

"Thưa bác sĩ Linh,

Một năm rồi, tôi không ngày nào không nhớ lại bản tường trình của cô. ‘Bệnh nhân mất máu cấp, gia đình yêu cầu hoãn cắt cụt. Tôi là người quyết định cuối cùng. Tôi chịu trách nhiệm’.

Cô đã nhận trách nhiệm cho phần của tôi.

Tôi viết thư này không phải để xin cô tha thứ. Tôi không xứng đáng. Tôi viết để cô biết: An mất không phải vì cô. An mất vì tôi hèn. Vì tôi đẩy cô vào lựa chọn không có đáp án đúng.

Tôi đã sai khi ghi âm để kiện cô.

Sai khi đăng bài.

Sai khi biến nỗi đau thành view, thành like.

Tôi biến con gái mình thành ‘nạn nhân của y tế’ để tôi thành ‘người hùng’.

Giờ đây, chiếc vòng cô gửi, tôi sẽ đeo trên tay tôi. Cô bảo đeo chiếc vòng, Phật cũng không độ trì cho mình? Nhưng cô đã vô cùng dũng cảm và trung thực nhận lỗi của mình, và không hề sống bi quan như tôi, cô vẫn sống tích cực để cứu người như một đệ tử thuần thành của đức Phật. Tôi nghĩ chiếc vòng ấy đã phát huy tác dụng. Chính chiếc vòng đã đưa cô về với tâm Phật.

Tôi cũng rất muốn được như cô để thoát khỏi cái bể khổ tôi đang phải ngụp lặn này.

Một lần nữa, tôi xin cô tha thứ. Vì đã không cho cô cắt chân con bé. Mà còn làm hại cô, ân nhân của gia đình mình.

Kẻ có tội,

Cảm ơn cô vì chiếc vòng.

Trần Minh. Bố của bé An.

Sài Gòn, 15/5/2027

Một năm ngày mất bé An

TB.

"Còn cô Linh, nếu cô đọc được những dòng này ở đâu đó, cô sẽ hiểu cô không giết An mà chính là tôi. Và nếu có thể, xin cô đừng bao giờ bỏ nghề. Người như cô, mất đi, là bệnh nhân mất đi một cơ hội sống."

    « Xem chương trước       « Sách này có 1595 chương »       » Xem chương tiếp theo »
» Tải file Word về máy » - In chương sách này



_______________

MUA THỈNH KINH SÁCH PHẬT HỌC

DO NXB LIÊN PHẬT HỘI PHÁT HÀNH




An Sĩ toàn thư - Khuyên người tin sâu nhân quả - Quyển Thượng


Hạnh phúc là điều có thật


Kinh Dược sư


Tổng quan về Nghiệp

Mua sách qua Amazon sẽ được gửi đến tận nhà - trên toàn nước Mỹ, Canada, Âu châu và Úc châu.

XEM TRANG GIỚI THIỆU.

Tiếp tục nghe? 🎧

Bạn có muốn nghe tiếp từ phân đoạn đã dừng không?



Quý vị đang truy cập từ IP 98.159.38.83 và chưa ghi danh hoặc đăng nhập trên máy tính này. Nếu là thành viên, quý vị chỉ cần đăng nhập một lần duy nhất trên thiết bị truy cập, bằng email và mật khẩu đã chọn.
Chúng tôi khuyến khích việc ghi danh thành viên ,để thuận tiện trong việc chia sẻ thông tin, chia sẻ kinh nghiệm sống giữa các thành viên, đồng thời quý vị cũng sẽ nhận được sự hỗ trợ kỹ thuật từ Ban Quản Trị trong quá trình sử dụng website này.
Việc ghi danh là hoàn toàn miễn phí và tự nguyện.

Ghi danh hoặc đăng nhập

Thành viên đang online:
Rộng Mở Tâm Hồn Viên Hiếu Thành Rộng Mở Tâm Hồn Huệ Lộc 1959 Rộng Mở Tâm Hồn Bữu Phước Rộng Mở Tâm Hồn Chúc Huy Rộng Mở Tâm Hồn Minh Pháp Tự Rộng Mở Tâm Hồn minh hung thich Rộng Mở Tâm Hồn Diệu Âm Phúc Thành Rộng Mở Tâm Hồn Phan Huy Triều Rộng Mở Tâm Hồn Phạm Thiên Rộng Mở Tâm Hồn Trương Quang Quý Rộng Mở Tâm Hồn Johny Rộng Mở Tâm Hồn Dinhvinh1964 Rộng Mở Tâm Hồn Pascal Bui Rộng Mở Tâm Hồn Vạn Phúc Rộng Mở Tâm Hồn Giác Quý Rộng Mở Tâm Hồn Trần Thị Huyền Rộng Mở Tâm Hồn Chanhniem Forever Rộng Mở Tâm Hồn NGUYỄN TRỌNG TÀI Rộng Mở Tâm Hồn KỲ Rộng Mở Tâm Hồn Dương Ngọc Cường Rộng Mở Tâm Hồn Mr. Device Rộng Mở Tâm Hồn Tri Huynh Rộng Mở Tâm Hồn Thích Nguyên Mạnh Rộng Mở Tâm Hồn Thích Quảng Ba Rộng Mở Tâm Hồn T TH Rộng Mở Tâm Hồn Tam Thien Tam Rộng Mở Tâm Hồn Nguyễn Sĩ Long Rộng Mở Tâm Hồn caokiem Rộng Mở Tâm Hồn hoangquycong Rộng Mở Tâm Hồn Lãn Tử Rộng Mở Tâm Hồn Ton That Nguyen Rộng Mở Tâm Hồn ngtieudao Rộng Mở Tâm Hồn Lê Quốc Việt Rộng Mở Tâm Hồn Du Miên Rộng Mở Tâm Hồn Quang-Tu Vu Rộng Mở Tâm Hồn phamthanh210 Rộng Mở Tâm Hồn An Khang 63 Rộng Mở Tâm Hồn zeus7777 Rộng Mở Tâm Hồn Trương Ngọc Trân Rộng Mở Tâm Hồn Diệu Tiến ... ...

... ...