Lo lắng không xua tan bất ổn của ngày mai nhưng hủy hoại bình an trong hiện tại. (Worrying doesn’t take away tomorrow’s trouble, it takes away today’s peace.)Unknown

Đừng than khóc khi sự việc kết thúc, hãy mỉm cười vì sự việc đã xảy ra. (Don’t cry because it’s over, smile because it happened. )Dr. Seuss
Cơ học lượng tử cho biết rằng không một đối tượng quan sát nào không chịu ảnh hưởng bởi người quan sát. Từ góc độ khoa học, điều này hàm chứa một tri kiến lớn lao và có tác động mạnh mẽ. Nó có nghĩa là mỗi người luôn nhận thức một chân lý khác biệt, bởi mỗi người tự tạo ra những gì họ nhận thức. (Quantum physics tells us that nothing that is observed is unaffected by the observer. That statement, from science, holds an enormous and powerful insight. It means that everyone sees a different truth, because everyone is creating what they see.)Neale Donald Walsch
Quy luật của cuộc sống là luôn thay đổi. Những ai chỉ mãi nhìn về quá khứ hay bám víu vào hiện tại chắc chắn sẽ bỏ lỡ tương lai. (Change is the law of life. And those who look only to the past or present are certain to miss the future.)John F. Kennedy
Những chướng ngại không thể làm cho bạn dừng lại. Nếu gặp phải một bức tường, đừng quay lại và bỏ cuộc, hãy tìm cách trèo lên, vượt qua hoặc đi vòng qua nó. (Obstacles don’t have to stop you. If you run into a wall, don’t turn around and give up. Figure out how to climb it, go through it, or work around it. )Michael Jordon
Không có sự việc nào tự thân nó được xem là tốt hay xấu, nhưng chính tâm ý ta quyết định điều đó. (There is nothing either good or bad but thinking makes it so.)William Shakespeare
Nhiệm vụ của con người chúng ta là phải tự giải thoát chính mình bằng cách mở rộng tình thương đến với muôn loài cũng như toàn bộ thiên nhiên tươi đẹp. (Our task must be to free ourselves by widening our circle of compassion to embrace all living creatures and the whole of nature and its beauty.)Albert Einstein
Để chế ngự bản thân, ta sử dụng khối óc; để chế ngự người khác, hãy sử dụng trái tim. (To handle yourself, use your head; to handle others, use your heart. )Donald A. Laird
Mỗi ngày, hãy mang đến niềm vui cho ít nhất một người. Nếu không thể làm một điều tốt đẹp, hãy nói một lời tử tế. Nếu không nói được một lời tử tế, hãy nghĩ đến một việc tốt lành. (Try to make at least one person happy every day. If you cannot do a kind deed, speak a kind word. If you cannot speak a kind word, think a kind thought.)Lawrence G. Lovasik
Chớ khinh thường việc ác nhỏ mà làm; đốm lửa nhỏ có thể thiêu cháy cả núi rừng làng mạc. Chớ chê bỏ việc thiện nhỏ mà không làm, như giọt nước nhỏ lâu ngày cũng làm đầy chum vại lớn.Lời Phật dạy
Người ta có hai cách để học hỏi. Một là đọc sách và hai là gần gũi với những người khôn ngoan hơn mình. (A man only learns in two ways, one by reading, and the other by association with smarter people.)Will Rogers

Trang chủ »» Danh mục »» »» Tản văn »» THÁNG MƯỜI MỘT VỀ ĐÂY NGHE EM »»

Tản văn
»» THÁNG MƯỜI MỘT VỀ ĐÂY NGHE EM

(Lượt xem: 548)
Xem trong Thư phòng    Xem định dạng khác    Xem Mục lục 

       

Văn học Phật giáo - THÁNG MƯỜI MỘT VỀ ĐÂY NGHE EM

Font chữ:

🔊 Chọn nghe các giọng đọc khác.

Ừ thì về, nhưng đây là đâu? Phải chăng là cố quận? là phương ngoại? hay bên này bên kia? Làm sao phân biệt chẻ chia cho được em ơi! Chẳng đây chẳng đó, chẳng bên này bên nọ. Tại nơi đây không có không gian không cả thời gian. Đây chẳng xưa chẳng nay, chẳng ngã chẳng nhân, về đây nghe em, về với đất trời mênh mông vô biên xứ, chẳng trong chẳng ngoài, về đây không giới tuyến không bến bờ, vô ngằn mé! 

Tháng mười một đã về đây! Đất trời bừng lên muôn sắc gấm hoa. Bây giờ không còn lác đác lá vàng nữa mà là cả rừng vàng, dường như quang phổ của ánh sáng dồn hết vào trong phiến lá. Lá bây giờ không còn là lá nữa mà là muôn sắc cát tường vân. Đã đỉnh điểm rồi, đã bùng lên không có gì có thể hãm lại được!

Gã du tử thầm mong hóa thân ngay vào chiếc lá kia để mà cháy sáng một lần. Chiếc lá hạnh phúc vô biên, nằm ngoài mọi sự ràng buộc phiền toái của nhân gian.

Tháng mười một về đây cũng là lúc người phương Tây bắt đầu đi vào những ngày tháng tưng bừng lễ hội. Những lễ hội mùa Thu với bao nhiêu sắc thái văn hóa, nghệ thuật, thương mại… Rồi sau dó là những lễ hội mùa Đông để đi đến khép lại vòng quay 365 ngày. Ngày nay các lễ hội đã thương mại hóa nặng nề. Chủ nghĩa vật chất, chủ nghĩa hưởng thụ đẩy con người vào cái vòng quay tít mù bất tận bán – mua. Các doanh nghiệp tận dụng mọi cơ hội để kích thích sự tiêu xài của con người. Con người hưởng thụ một cách thái quá, sự thêm khát ham muốn không có điểm dừng. Người phương Tây có nhiều phước báo nên đời sống vật chất phủ phê, nói vậy không có nghĩa là tất cả, vẫn có một bộ phận dân nghèo, tầng lớp đáy xã hội mưu sinh vất vả, ấy là chưa nói đến những kẻ không cửa không nhà. Với sự cách biệt này ta cũng có thể cho là bất công xã hội nhưng sâu xa hơn ấy là do biệt nghiệp và cộng nghiệp của mọi người cùng sống trong một xã hội. Dù gì đi nữa thì Âu – Mỹ cũng hơn hẳn những xã hội khác trên thế gian này. Thiên nhiên tươi đẹp, xã hội văn minh, kinh tế phồn thịnh, văn hóa nghệ thuật và giáo dục khai phóng, tự do – dân chủ…

Những ngày tháng này cố quận mình tràn ngập tai ương thảm họa thiên tai cho chí nhân tai. Lũ lụt bão tố hoành hành từ Nam chí Bắc. Thiên nhiên bị tàn phá nghiêm trọng, núi rừng cạo sạch, hồ đập xây vô tội vạ, nắng tích nước, mưa xả xuống. Nhà cửa, ruộng vườn, mùa màng tiêu điều tan hoang. Ngày xưa mùa mưa bị ngập là chuyện thường, ngày nay ngập ngay cả mùa khô. Thị thành, phố xá từ đồng bằng cho đến miền thượng du đều ngập hết ráo. Môi trường tự nhiên đã thế, xã hội lại càng tệ hại hơn. Dân oan mất nhà cửa, ruộng vườn kêu khóc thấu trời. Công lý và pháp luật như trò hề. Kẻ cướp cả ngàn tỷ chỉ cần ói ra một mớ là trắng án, người trộm con gà, trái mít lại bị tù dài lâu. Tang chứng vật chứng ra chợ mua đồ mới về làm. Cả một xã hội mê tiền, tất cả quy ra tiền, quan chức làm tiền tàn bạo dã man, lớn ăn lớn nhỏ ăn nhỏ, không có tiền thì không có việc gì trôi chảy. Cả một xã hội nhiễu nhương thậm tệ, chẳng có ai có thể hình dung cái xã hội này sẽ về đâu.

Thế cuộc thịnh suy, xã hội thăng trầm, tôn giáo cũng không nằm ngoài quy luật ấy. Hình tướng bề ngoài thì có vẻ phát triển rầm rộ nhưng thực chất lại là suy thoái. Những âm thanh rền rang, màu săc lòe loẹt, những hoạt động khoa trương, đánh bóng, làm màu không thể gạt được người ngay. Tôn giáo bị lũng đoạn, bị lèo lái theo hướng phục vụ chính trị thế tục. Đạo Phật định hướng theo đường lối chuyên chính. Đạo pháp và dân tộc biến tướng thành đạo pháp và xhcn, thật chẳng khác nào đem con chuột nhắt buộc vào cái đuôi con sư tử. Gánh hát đem con sư tử lên sân khấu để diễn tuồng mua vui, làm tiền, tô vẽ mặt mày.

Biết làm sao được em ơi khi thời vận nó thế? Nếu các ngài ngồi yên, tâm bất động nhìn cơ vận thịnh suy mà lòng “vô bố úy”, không dao động hay sợ sệt! chúng ta là hạng phàm phu không thể làm được như các ngài. Chúng ta dao động, buồn – vui, chán – thích, yêu – ghét…phan duyên theo hoàn cảnh và người ngoài. Tuy vậy chúng ta chí ít cũng có được chút an lạc kể từ khi “về đây”, kể từ gặp được giáo pháp và thực hành giáo pháp của đức Thế Tôn.

Mình về đây, bây giờ và tại đây! Sống với phút giây này. Mình thấy lá vàng, ừ thì lá vàng, ừ thì đẹp nhưng mình biết nó là nắng trời, là hơi thở của gió, nước mát trong của thiên nhiên… Mình chế tác cái đẹp cho đời, cho chính mình, cho những người đồng điệu, tâm hồn có cùng làn sóng. Những làn sóng vô thanh, vô hình tướng nhưng hiện hữu và loang trong lòng người, loang ngập trong đất trời.

Tháng mười một về đây nghe em! để đắm mình trong sắc lá, đi dưới vừng mây muôn sắc cát tường. Về đây hong thơ để tâm hồn bay lên trong nắng gió, để những làn sóng thiện mỹ loang khắp mười phương.

Mình không là ai cả, mình chỉ là sự hội tụ của đất nước gió lửa. Mình khác chiếc lá sắc màu ở chỗ có thần thức, nhờ có thần thức nên mình mới là mình, bởi vậy mình đồng với chiếc lá nhưng vẫn không đồng. Mình không là ai cả nhưng mình vẫn đến đi từ muôn thuở đến giờ và sẽ còn đến đi vô tận khi mình chưa về đến bến bờ tịch tĩnh vô biên xứ. Hành trình đến đi của mình thăm thẳm, gập ghềnh lên xuống, sướng khổ thăng trầm đầy những lận đận với hanh thông. Trên hành trình bất tận ấy, những khoảnh khắc về đây an lạc biết bao, cõi lòng thênh thang, tâm trí rỗng rang, mình thấy mình là chiếc lá sắc màu trong vừng mây muôn sắc cát tường. Mình thấy mình là bọt nước trùng khơi, mây trời phiêu lãng qua mười ngàn thế giới.

Về đây nghe em! Dù chỉ là khoảnh khắc nhưng cái khoảnh khắc này kỳ diệu lắm, làm sao tả được bằng lời? càng không thể truyền trao, chỉ có tự thân về đây, tự thân cảm nhận, tự thọ nhận lấy. Mình không về thì dù cho đức Thế Tôn có đứng ngay trước mặt cũng vô phương giúp mình cảm nhận cái khỏanh khắc vi diệu ở đây và bây giờ.

Về đây đi em! Cái khoảnh khắc này chẳng nệ sang – hèn, giàu – nghèo, trong – ngoài, Đông – Tây, ta – người… Cái khoảnh khắc này riêng trong lòng ta nhưng cũng là của tất cả mọi người, nếu về đến đây.

Tháng mười một vàng phương ngoại, tháng mười một bão lũ tơi bời nơi cố quận. Ở thế gian này nghiệp riêng và nghiệp chung ràng buộc nhau, nhân duyên trùng trùng quấn lấy nhau. Hầu hết mọi người đều khổ dù là vật chất hay tinh thần. Có những người khổ nhưng không biết mình khổ ấy mới chính là khổ nhất! Vì người biết mình khổ sẽ tìm phương cách thoát khổ, tìm con đường ra khỏi bể khổ, còn người không biết mình khổ thì chẳng chịu thoát ra. Có một số ít người hiểu thấu cái khổ nên đem hết hình hài thọ mạng để dấn bước đi trên con đường ra khỏi bể khổ, chính những người ấy mới đáng trân quý nhất trần đời. Vì họ không chỉ lo thoát khổ mà còn dẫn dắt những người khác cùng đi ra khỏi bể khổ. Cũng vì vậy mà những người ấy được người đời xưng tụng là : Chúng Trung Tôn - Những con người đáng tôn kính trong đại chúng. Những người đã về, đang về và sẽ về đây!

Tháng mười một về với nhân gian. Tháng mười một vàng phương ngoại đẹp lắm em ơi! Nó có rạng rỡ của Xuân hoa, có màu nắng vàng Hạ, có hơi lạnh Đông miên… tất cả quyện vào nhau để làm nên phiến lá. Về đây em! Về nghe hơi thở của lá trong đất trời, nghe tiếng lá reo trong nắng gió, tiếng lá đùa vui xào xạc trên mọi ngả đường, tiếng thì thầm của lá đang hóa mùn dưới đất dày… Lá không chết bao giờ, từ mùn đen kia lại hóa mơn mởn lá non trong mùa Xuân, xanh biếc trong Hạ và lại vàng ươm trong mùa Thu kế tiếp… cứ như thế từ vô thủy đến giờ.

Những chiếc lá mong manh, đời mình vô thường như chiếc lá. Chiếc lá mỏng manh nhưng khi về đến lại làm nên muôn sắc gấm hoa. Con người dày nghiệp chướng nhưng một khi buông bỏ để về đến cũng sẽ vượt thoát hóa thành bọt nước trùng khơi, mây trời vô biên xứ. Mình chưa về đến bến bờ giác ngạn thì mình về đây trong khoảnh khắc này.

Lãng Thanh

Ất Lăng thành, 1125

    « Xem chương trước       « Sách này có 1544 chương »
» Tải file Word về máy » - In chương sách này



_______________

MUA THỈNH KINH SÁCH PHẬT HỌC

DO NXB LIÊN PHẬT HỘI PHÁT HÀNH




Những Đêm Mưa


Hát lên lời thương yêu


Nguồn chân lẽ thật


Tư tưởng xã hội trong Kinh điển Phật giáo Nguyên thủy

Mua sách qua Amazon sẽ được gửi đến tận nhà - trên toàn nước Mỹ, Canada, Âu châu và Úc châu.

XEM TRANG GIỚI THIỆU.

Tiếp tục nghe? 🎧

Bạn có muốn nghe tiếp từ phân đoạn đã dừng không?



Quý vị đang truy cập từ IP 18.97.9.169 và chưa ghi danh hoặc đăng nhập trên máy tính này. Nếu là thành viên, quý vị chỉ cần đăng nhập một lần duy nhất trên thiết bị truy cập, bằng email và mật khẩu đã chọn.
Chúng tôi khuyến khích việc ghi danh thành viên ,để thuận tiện trong việc chia sẻ thông tin, chia sẻ kinh nghiệm sống giữa các thành viên, đồng thời quý vị cũng sẽ nhận được sự hỗ trợ kỹ thuật từ Ban Quản Trị trong quá trình sử dụng website này.
Việc ghi danh là hoàn toàn miễn phí và tự nguyện.

Ghi danh hoặc đăng nhập

Thành viên đang online:
Rộng Mở Tâm Hồn Viên Hiếu Thành Rộng Mở Tâm Hồn Huệ Lộc 1959 Rộng Mở Tâm Hồn Bữu Phước Rộng Mở Tâm Hồn Chúc Huy Rộng Mở Tâm Hồn Minh Pháp Tự Rộng Mở Tâm Hồn minh hung thich Rộng Mở Tâm Hồn Diệu Âm Phúc Thành Rộng Mở Tâm Hồn Phan Huy Triều Rộng Mở Tâm Hồn Phạm Thiên Rộng Mở Tâm Hồn Trương Quang Quý Rộng Mở Tâm Hồn Johny Rộng Mở Tâm Hồn Dinhvinh1964 Rộng Mở Tâm Hồn Pascal Bui Rộng Mở Tâm Hồn Vạn Phúc Rộng Mở Tâm Hồn Giác Quý Rộng Mở Tâm Hồn Trần Thị Huyền Rộng Mở Tâm Hồn Chanhniem Forever Rộng Mở Tâm Hồn NGUYỄN TRỌNG TÀI Rộng Mở Tâm Hồn KỲ Rộng Mở Tâm Hồn Dương Ngọc Cường Rộng Mở Tâm Hồn Mr. Device Rộng Mở Tâm Hồn Tri Huynh Rộng Mở Tâm Hồn Thích Nguyên Mạnh Rộng Mở Tâm Hồn Thích Quảng Ba Rộng Mở Tâm Hồn T TH Rộng Mở Tâm Hồn Tam Thien Tam Rộng Mở Tâm Hồn Nguyễn Sĩ Long Rộng Mở Tâm Hồn caokiem Rộng Mở Tâm Hồn hoangquycong Rộng Mở Tâm Hồn Lãn Tử Rộng Mở Tâm Hồn Ton That Nguyen Rộng Mở Tâm Hồn ngtieudao Rộng Mở Tâm Hồn Lê Quốc Việt Rộng Mở Tâm Hồn Du Miên Rộng Mở Tâm Hồn Quang-Tu Vu Rộng Mở Tâm Hồn phamthanh210 Rộng Mở Tâm Hồn An Khang 63 Rộng Mở Tâm Hồn zeus7777 Rộng Mở Tâm Hồn Trương Ngọc Trân Rộng Mở Tâm Hồn Diệu Tiến ... ...

... ...