Do ái sinh sầu ưu,do ái sinh sợ hãi; ai thoát khỏi tham ái, không sầu, đâu sợ hãi?Kinh Pháp Cú (Kệ số 212)
Chúng ta không có quyền tận hưởng hạnh phúc mà không tạo ra nó, cũng giống như không thể tiêu pha mà không làm ra tiền bạc.
(We have no more right to consume happiness without producing it than to consume wealth without producing it. )George Bernard Shaw
Nụ cười biểu lộ niềm vui, và niềm vui là dấu hiệu tồn tại tích cực của cuộc sống.Tủ sách Rộng Mở Tâm Hồn
Hào phóng đúng nghĩa với tương lai chính là cống hiến tất cả cho hiện tại. (Real generosity toward the future lies in giving all to the present.)Albert Camus
Mặc áo cà sa mà không rời bỏ cấu uế, không thành thật khắc kỷ, thà chẳng mặc còn hơn.Kinh Pháp cú (Kệ số 9)
Nếu quyết tâm đạt đến thành công đủ mạnh, thất bại sẽ không bao giờ đánh gục được tôi.
(Failure will never overtake me if my determination to succeed is strong enough.)Og Mandino
Việc đánh giá một con người qua những câu hỏi của người ấy dễ dàng hơn là qua những câu trả lời người ấy đưa ra.
(It is easier to judge the mind of a man by his questions rather than his answers.)Pierre-Marc-Gaston de Lévis
Kỳ tích sẽ xuất hiện khi chúng ta cố gắng trong mọi hoàn cảnh.Sưu tầm
Khó thay được làm người, khó thay được sống còn. Khó thay nghe diệu pháp, khó thay Phật ra đời!Kinh Pháp Cú (Kệ số 182)
Nay vui, đời sau vui, làm phước, hai đời vui.Kinh Pháp Cú (Kệ số 16)
Ai dùng các hạnh lành, làm xóa mờ nghiệp ác, chói sáng rực đời này, như trăng thoát mây che.Kinh Pháp cú (Kệ số 173)
Lúc ấy, Phật ở gần thành Vương-xá, trong khu rừng Trúc Lâm.
Bấy giờ về phía Nam, có người bà-la-môn tên là Mãn Hiền, giàu có, của
cải tài vật nhiều vô kể. Người này tánh tình nhu thuận, hiền hậu, giàu
lòng thương người và rất chuộng việc bố thí. Ông tin và thờ phụng đức
Tỳ-sa-môn, đã từng chu cấp, cúng dường cho cả trăm ngàn thầy ngoại đạo,
hy vọng nhờ phước ấy mà được sinh lên cõi trời.
Lúc ấy, có một người họ hàng của Mãn Hiền từ thành Vương-xá đến. Ông này
đã từng đến lễ Phật, nên ca tụng với Mãn Hiền về công đức của ngôi Tam
Bảo: Phật, Pháp, Tăng. Ông nói rằng chính vua Tần-bà-sa-la ở thành
Vương-xá cũng qui y theo Phật, và đến cả trăm ngàn người, gồm cả các vị
đại thần, trưởng giả, quan thuộc... đều theo gương vua mà theo đạo Phật.
Oai đức của Phật khiến cho tất cả mọi người không ai nghe đến mà không
hết lòng kính ngưỡng, tán thán.
Ông Mãn Hiền nghe người ấy xưng tụng công đức của Phật thì tự nhiên sinh
lòng tin phục, kính ngưỡng. Ông liền lên trên lầu cao, quay mặt về phía
thành Vương-xá, quỳ gối tung các thứ hương hoa, nước sạch lên và cầu
thỉnh đức Phật rằng: “Như Lai công đức vô lượng, ngưỡng mong ngài thọ
nhận những lễ cúng này, và khiến cho hương thơm bay tỏa khắp thành
Vương-xá, hoa thơm hóa thành lọng hoa mà che trên đầu Phật.”
Phát nguyện như vậy rồi, liền thấy những hương hoa cúng Phật tự bay đến
thành Vương-xá, khói hương bay tỏa khắp thành Vương-xá, còn hoa thơm thì
tụ lại thành một lọng hoa bay đến che trên đầu Phật.
Khi ấy, tôn giả A-nan nhìn thấy sự thần biến như vậy liền thưa hỏi Phật
rằng: “Bạch Thế Tôn, chẳng hay những hương hoa này là từ đâu mà đến?”
Đức Thế Tôn đáp rằng: “A-nan! Về phía Nam, ở nước Kim Địa, có người
trưởng giả tên là Mãn Hiền. Người ấy từ phương xa mà phát nguyện thỉnh
ta với chư tăng đến để cúng dường. Ta nhận lời thọ nhận lễ cúng, vậy chư
tỳ-kheo hãy cùng nương thần lực của ta mà đi đến đó!”
Bấy giờ đức Phật và một ngàn vị tỳ-kheo cùng hiện về phương Nam. Nhờ
thần lực của Phật, các vị đều thấy như chỉ gần trong gang tấc. Phật lại
hiện thần lực khiến cho một ngàn vị tỳ-kheo đều ẩn hình đi không ai nhìn
thấy, duy chỉ thấy một mình ngài ôm bát đến chỗ ông trưởng giả Mãn Hiền.
Bấy giờ ông Mãn Hiền biết Phật đã đến liền cùng với năm trăm người thuộc
hạ ra nghênh tiếp, mang theo đủ các thứ thức ăn ngon quý để cúng dường.
Ông nhìn thấy đức Thế Tôn với ba mươi hai tướng tốt, tám mươi vẻ đẹp,
hào quang rạng ngời, sáng hơn cả trăm ngàn mặt trời, dáng đi uy nghi,
thanh thoát, đủ vẻ trang nghiêm tốt đẹp, liền đến quỳ lạy dưới chân
Phật, thưa rằng: “Lành thay! Nay đức Thế Tôn đã từ bi thương xót mà đến
đây thọ nhận phẩm vật cúng dường của con.”
Phật bảo Mãn Hiền rằng: “Ngươi muốn cúng dường ta món chi, cùng với năm
trăm thuộc hạ của ngươi nữa, hãy đặt hết thảy vào bình bát của ta đây!”
Mãn Hiền với năm trăm người thuộc hạ vâng lời dạy liền đặt các món thức
ăn mang đến vào bình bát của Phật. Rất nhiều các thứ đồ ăn thức uống
ngon quý, số dùng cho cả ngàn người, nhưng đặt mãi vào mà bình bát vẫn
không đầy.
Do thần lực của đức Thế Tôn, bình bát của một ngàn vị tỳ-kheo khi ấy đều
được đầy đủ các món vật thực, rồi các ngài bỗng nhiên hiện hình ra đứng
vây quanh đức Phật.
Chứng kiến phép mầu nhiệm ấy, ông trưởng giả Mãn Hiền khen là việc chưa
từng có, liền lấy hết tâm thành mà lễ bái Phật, phát lời nguyện lớn
rằng: “Với phước lành cúng dường vật thực cho Phật và chư tăng hôm nay,
nguyện trong đời vị lai tôi sẽ vì những chúng sanh mù lòa mà hóa hiện
làm cho mắt sáng, vì những chúng sanh chưa thọ pháp quy y mà giáo hóa
cho quy y, vì những chúng sanh không người cứu hộ mà hóa thân cứu hộ
cho, vì những chúng sanh chưa được an ổn mà làm cho an ổn, vì những
chúng sanh chưa nhập Niết-bàn mà làm cho đều được nhập Niết-bàn.”
Khi ông phát nguyện như vậy rồi thì đức Thế Tôn liền mỉm cười, từ nơi
trán, giữa hai lông mày phóng ra một đạo hào quang năm sắc chiếu khắp
thế giới, hóa hiện đủ các màu sắc, bay quanh Phật ba vòng rồi lại theo
chỗ trên trán Phật mà bay trở vào.
Khi ấy, A-nan bạch Phật rằng: “Như Lai là đấng tôn quý, chẳng vô cớ mà
cười bao giờ. Nay vì nhân duyên gì mà Phật mỉm cười, xin giảng giải cho
được biết.”
Phật bảo A-nan: “Ngươi có nhìn thấy trưởng giả Mãn Hiền đây cúng dường
ta chăng?” A-nan thưa: “Bạch Thế Tôn, con đã thấy.”
Phật nói: “Trải qua ba a-tăng-kỳ kiếp nữa, người này sẽ tu tập đủ các
hạnh Bồ-tát, đầy đủ tâm đại bi, sáu phép ba-la-mật, sau cùng sẽ thành
Phật, hiệu là Mãn Hiền, hóa độ chúng sanh số lượng nhiều không thể tính
đếm. Vì nhân duyên ấy mà ta mỉm cười.”
Khi nghe Phật thuyết nhân duyên thành Phật về sau của ông trưởng giả Mãn
Hiền, trong đại chúng có người được đắc quả Tu-đà-hoàn, có người đắc quả
Tư-đà-hàm, có người đắc quả A-na-hàm, có người đắc quả A-La-hán. Lại có
người phát tâm tu tập thành Bích-chi Phật, lại có người phát tâm vô
thượng Bồ-đề.
Các vị tỳ-kheo nghe Phật thuyết nhân duyên này xong thảy đều vui mừng
tin nhận.
Chú ý: Việc đăng nhập thường chỉ thực hiện một lần...
Quý vị đang truy cập từ IP 216.73.216.154 và chưa ghi danh hoặc đăng nhập trên máy tính này. Nếu là thành viên, quý vị chỉ cần đăng nhập một lần duy nhất trên thiết bị truy cập, bằng email và mật khẩu đã chọn.
Chúng tôi khuyến khích việc ghi danh thành viên ,để thuận tiện trong việc chia sẻ thông tin, chia sẻ kinh nghiệm sống giữa các thành viên, đồng thời quý vị cũng sẽ nhận được sự hỗ trợ kỹ thuật từ Ban Quản Trị trong quá trình sử dụng website này. Việc ghi danh là hoàn toàn miễn phí và tự nguyện.
Ghi danh hoặc đăng nhập
Thành viên đang online: Viên Hiếu Thành Huệ Lộc 1959 Bữu Phước Chúc Huy Minh Pháp Tự minh hung thich Diệu Âm Phúc Thành Phan Huy Triều Phạm Thiên Trương Quang Quý Johny Dinhvinh1964 Pascal Bui Vạn Phúc Giác Quý Trần Thị Huyền Chanhniem Forever NGUYỄN TRỌNG TÀI KỲ Dương Ngọc Cường Mr. Device Tri Huynh Thích Nguyên Mạnh Thích Quảng Ba T TH Tam Thien Tam Nguyễn Sĩ Long caokiem hoangquycong Lãn Tử Ton That Nguyen ngtieudao Lê Quốc Việt Du Miên Quang-Tu Vu phamthanh210 An Khang 63 zeus7777 Trương Ngọc Trân Diệu Tiến ... ...