Mặc áo cà sa mà không rời bỏ cấu uế, không thành thật khắc kỷ, thà chẳng mặc còn hơn.Kinh Pháp cú (Kệ số 9)
Nếu người có lỗi mà tự biết sai lầm, bỏ dữ làm lành thì tội tự tiêu diệt, như bệnh toát ra mồ hôi, dần dần được thuyên giảm.Kinh Bốn mươi hai chương
Chỉ có một hạnh phúc duy nhất trong cuộc đời này là yêu thương và được yêu thương. (There is only one happiness in this life, to love and be loved.)George Sand
Nếu tiền bạc không được dùng để phục vụ cho bạn, nó sẽ trở thành ông chủ. Những kẻ tham lam không sở hữu tài sản, vì có thể nói là tài sản sở hữu họ. (If money be not thy servant, it will be thy master. The covetous man cannot so properly be said to possess wealth, as that may be said to possess him. )Francis Bacon
Tài năng là do bẩm sinh, hãy khiêm tốn. Danh vọng là do xã hội ban cho, hãy biết ơn. Kiêu căng là do ta tự tạo, hãy cẩn thận. (Talent is God-given. Be humble. Fame is man-given. Be grateful. Conceit is self-given. Be careful.)John Wooden
Trong sự tu tập nhẫn nhục, kẻ oán thù là người thầy tốt nhất của ta. (In the practice of tolerance, one's enemy is the best teacher.)Đức Đạt-lai Lạt-ma XIV
Phán đoán chính xác có được từ kinh nghiệm, nhưng kinh nghiệm thường có được từ phán đoán sai lầm. (Good judgment comes from experience, and often experience comes from bad judgment. )Rita Mae Brown
Người cầu đạo ví như kẻ mặc áo bằng cỏ khô, khi lửa đến gần phải lo tránh. Người học đạo thấy sự tham dục phải lo tránh xa.Kinh Bốn mươi hai chương
Nỗ lực mang đến hạnh phúc cho người khác sẽ nâng cao chính bản thân ta. (An effort made for the happiness of others lifts above ourselves.)Lydia M. Child
Nếu muốn tỏa sáng trong tương lai, bạn phải lấp lánh từ hôm nay.Sưu tầm
Kẻ ngu dầu trọn đời được thân cận bậc hiền trí cũng không hiểu lý pháp, như muỗng với vị canh.Kinh Pháp Cú - Kệ số 64
Trang chủ »» Danh mục »» KINH ĐIỂN »» Kinh Tỳ-kheo Na-tiên »» 3. ĐỊA NGỤC »»
Xem Mục lục
Vua hỏi Na-tiên: “Trẫm nghe các vị sa-môn dạy rằng: Lửa ở chốn địa ngục
không giống như lửa ở thế gian này. Như lấy một viên đá nhỏ mà đốt trong
lửa từ sáng đến tối ở thế gian này, cũng chẳng hề tiêu mất. Nhưng lấy
một hòn đá lớn mà thả vào lửa địa ngục liền tức thì tiêu mất. Nói như
vậy, trẫm không tin được.
“Các vị sa-môn lại dạy rằng: Người làm việc ác, đọa vào chốn địa ngục,
trải qua cả ngàn vạn năm thọ khổ cũng không tiêu mất, cũng không chết
đi. Như vậy trẫm càng không thể tin được!”
Na-tiên hỏi vua: “Này đại vương, dưới nước có các loài rắn biển, rồng,
rùa, cua..., khi con cái có thai thường ăn cả cát, sỏi vào bụng. Đại
vương có từng nghe nói đến việc ấy chăng?”
Vua đáp: “Trẫm có nghe nói, các loài ấy lấy những thứ đó làm thức ăn.”
Na-tiên hỏi: “Vậy những thứ cát, sỏi ấy vào trong bụng chúng có tiêu
được không?”
Vua đáp: “Tất nhiên là chúng đều được tiêu hóa hết.”
Na-tiên hỏi: “Còn cái thai trong bụng chúng có tiêu mất chăng?”
Vua đáp: “Không, không thể tiêu được.”
Na-tiên hỏi: “Vì sao không tiêu được?”
Vua đáp: “Vì là tương đồng, cùng loại của chúng nên tất nhiên là không
thể tiêu mất được.”
Na-tiên nói: “Người đọa vào địa ngục cũng giống như vậy. Trải qua ngàn
vạn năm vẫn không tiêu, không chết. Do những việc tội lỗi mà người ấy đã
tạo ra chưa được giải trừ hết, nên không thể tiêu mất, không thể chết
đi.
“Này đại vương, như những loài sư tử, cọp, chó, mèo, khi con cái có thai
đều ăn xương thịt của các con mồi. Vậy xương thịt ấy vào bụng chúng có
tiêu đi không?”
Vua đáp: “Đều tiêu hóa hết.”
Na-tiên hỏi: “Còn cái thai trong bụng chúng có tiêu mất chăng?”
Vua đáp: “Không, không thể tiêu được.”
Na-tiên hỏi: “Vì sao không tiêu được?”
Vua đáp: “Vì là tương đồng, cùng loại của chúng nên tất nhiên là không
thể tiêu mất được.”
Na-tiên nói: “Người đọa vào địa ngục cũng giống như vậy. Trải qua ngàn
vạn năm vẫn không tiêu, không chết. Do những việc ác mà người ấy đã tạo
ra chưa được giải trừ hết, nên không thể tiêu mất, không thể chết đi.
“Này đại vương, như những loài trâu, ngựa, lừa, nai, khi con cái có thai
đều ăn các loại cỏ khô. Vậy cỏ khô ấy vào bụng chúng có tiêu đi không?”
Vua đáp: “Đều tiêu hóa hết.”
Na-tiên hỏi: “Còn cái thai trong bụng chúng có tiêu mất chăng?”
Vua đáp: “Không, không thể tiêu được.”
Na-tiên hỏi: “Vì sao không tiêu được?”
Vua đáp: “Vì là tương đồng, cùng loại của chúng nên tất nhiên là không
thể tiêu mất được.”
Na-tiên nói: “Người đọa vào địa ngục cũng giống như vậy. Do tội lỗi đã
làm chưa được giải trừ hết, nên không thể tiêu mất, không thể chết đi.
“Này đại vương, như những hàng phụ nữ giàu có trong xã hội, mỗi khi có
thai thường tùy ý ăn rất nhiều món ngon. Vậy những món ngon ấy vào bụng
họ có tiêu đi không?”
Vua đáp: “Đều tiêu hóa hết.”
Na-tiên hỏi: “Còn cái thai trong bụng họ có tiêu mất chăng?”
Vua đáp: “Không, không thể tiêu được.”
Na-tiên hỏi: “Vì sao không tiêu được?”
Vua đáp: “Vì là tương đồng, cùng loại nên tất nhiên là không thể tiêu
mất được.”
Na-tiên nói: “Người đọa vào địa ngục cũng giống như vậy. Sở dĩ trải qua
ngàn năm vẫn không tiêu, không chết, là do những việc ác đời trước tạo
ra chưa được giải trừ hết, nên không thể tiêu mất, không thể chết đi.
“Họ sanh ra trong địa ngục, lớn lên trong địa ngục, cho đến già đi là
lúc tội lỗi trừ hết thì sẽ chết.”
Vua tán thán: “Hay thay! Hay thay!”
DO NXB LIÊN PHẬT HỘI PHÁT HÀNH
Mua sách qua Amazon sẽ được gửi đến tận nhà - trên toàn nước Mỹ, Canada, Âu châu và Úc châu.
Quý vị đang truy cập từ IP 216.73.216.2 và chưa ghi danh hoặc đăng nhập trên máy tính này. Nếu là thành viên, quý vị chỉ cần đăng nhập một lần duy nhất trên thiết bị truy cập, bằng email và mật khẩu đã chọn.
Chúng tôi khuyến khích việc ghi danh thành viên ,để thuận tiện trong việc chia sẻ thông tin, chia sẻ kinh nghiệm sống giữa các thành viên, đồng thời quý vị cũng sẽ nhận được sự hỗ trợ kỹ thuật từ Ban Quản Trị trong quá trình sử dụng website này.
Việc ghi danh là hoàn toàn miễn phí và tự nguyện.
Ghi danh hoặc đăng nhập