Người duy nhất mà bạn nên cố gắng vượt qua chính là bản thân bạn của ngày hôm qua. (The only person you should try to be better than is the person you were yesterday.)Khuyết danh

Dầu giữa bãi chiến trường, thắng ngàn ngàn quân địch, không bằng tự thắng mình, thật chiến thắng tối thượng.Kinh Pháp cú (Kệ số 103)
Thước đo giá trị con người chúng ta là những gì ta làm được bằng vào chính những gì ta sẵn có. (The measure of who we are is what we do with what we have.)Vince Lombardi
Người thực hành ít ham muốn thì lòng được thản nhiên, không phải lo sợ chi cả, cho dù gặp việc thế nào cũng tự thấy đầy đủ.Kinh Lời dạy cuối cùng
Với kẻ kiên trì thì không có gì là khó, như dòng nước chảy mãi cũng làm mòn tảng đá.Kinh Lời dạy cuối cùng
Người tốt không cần đến luật pháp để buộc họ làm điều tốt, nhưng kẻ xấu thì luôn muốn tìm cách né tránh pháp luật. (Good people do not need laws to tell them to act responsibly, while bad people will find a way around the laws.)Plato
Đừng chọn sống an nhàn khi bạn vẫn còn đủ sức vượt qua khó nhọc.Sưu tầm
Cuộc đời là một tiến trình học hỏi từ lúc ta sinh ra cho đến chết đi. (The whole of life, from the moment you are born to the moment you die, is a process of learning. )Jiddu Krishnamurti
Chấm dứt sự giết hại chúng sinh chính là chấm dứt chuỗi khổ đau trong tương lai cho chính mình.Tủ sách Rộng Mở Tâm Hồn
Nếu người nói nhiều kinh, không hành trì, phóng dật; như kẻ chăn bò người, không phần Sa-môn hạnh.Kinh Pháp cú (Kệ số 19)
Hãy tự mình làm những điều mình khuyên dạy người khác. Kinh Pháp cú

Trang chủ »» Danh mục »» SÁCH TẠP BÚT - TRUYỆN KÝ »» Những suy nghĩ về nền giáo dục Việt Nam hiện nay »» Tôi bỏ 3 năm học Ngân hàng để theo Sư phạm »»

Những suy nghĩ về nền giáo dục Việt Nam hiện nay
»» Tôi bỏ 3 năm học Ngân hàng để theo Sư phạm


Xem trong Thư phòng    Xem định dạng khác    Xem Mục lục 

       

Những suy nghĩ về nền giáo dục Việt Nam hiện nay - Tôi bỏ 3 năm học Ngân hàng để theo Sư phạm

Font chữ:

Thằng cu đấy được sinh ra trong một gia đình cơ bản. Bố nó làm kế toán, còn mẹ làm y tá. Từ nhỏ nó đã được bố mẹ định hướng cho rằng việc học là quan trọng và thiết yếu cho cuộc sống sau này. Nó hiểu điều đó và nó cũng đã rất cố gắng học trong những năm học phổ thông.

Những ngày trước khi đưa ra quyết định chọn trường thi đại học, với suy nghĩ của một thằng nhóc chưa hoàn toàn trưởng thành, nó được bố mẹ “rót” vào tai những “lời nói có cánh” về nghề ngân hàng, nào là: "ngồi điều hòa cả năm, lương cao, thưởng cao, sướng như tiên,…”. Ước mơ của nó không phải là nghề ngân hàng nhưng nó thấy bố mẹ nói cũng xuôi tai, hơn nữa trường HVNH gần nhà, cho nên nó đã quyết định nghe theo ba mẹ và thi vào trường HVNH. Với việc nỗ lực cố gắng rất nhiều trong những năm học phổ thông, nó đã hoàn thành kì thi đại học với số điểm 25, cùng sự vui mừng khôn xiết của ba mẹ, người thân. Vậy là cuộc đời nó bước sang một ngã rẽ mới…

Những năm học đầu tiên ở trường đại học, nó cảm thấy rất thích thú với những môn học đại cương như Triết học, Pháp luật,… Kết quả học tập của nó cũng không đến nỗi nào và ở mức khá. Nhưng đi kèm theo năm tháng, suy nghĩ của nó cũng trưởng thành hơn, và nó có một số thay đổi trong cách nhìn nhận về cuộc sống, về cái nghề ngân hàng mà nó đang theo đuổi bấy lâu nay.

Trước kia với suy nghĩ non nớt của nó, nó nghĩ là sẽ phải phấn đấu làm thật nhiều tiền, phấn đấu lên chức thật cao, phấn đấu mua nhà lầu, xe hơi,… Nhưng giờ quan điểm của nó thay đổi khác nhiều. Giờ nó chỉ nghĩ, suy cho cùng, sống trên đời, cũng chỉ cần có một cuộc sống hạnh phúc, không nhất thiết cứ phải nhiều tiền, chức cao, nhà lầu, xe hơi. Cái quan trọng là sống có cảm thấy hạnh phúc không, tâm trí có cảm thấy thoải mái không.

Cứ giả sử có nhiều tiền rồi lại muốn nhiều hơn nữa, có chức cao rồi lại muốn chức cao hơn nữa, có nhà lầu rồi lại muốn nhà to hơn nữa, có xe hơi rồi lại muốn xe xịn hơn nữa. Cứ thế thì lúc nào cũng phải chạy theo đồng tiền, danh vọng, của cải. Rồi đến một lúc nào đó, nó sẽ không còn là chính mình nữa, sẽ đánh mất bản thân mình, đánh mất danh dự của mình, đánh mất lòng tự trọng của mình vì những thứ mà nó cứ cố gắng theo đuổi kia.

Nó thiết nghĩ một cuộc sống cơ bản, gia đình vợ con hòa thuận, có nhà cửa gọi là chỗ để gia đình quây quần, có xe gọi là để cho có phương tiện đi lại… Như vậy chẳng phải sẽ cảm thấy thoải mái và hạnh phúc hơn hay sao? Nó biết là nếu sống mà không có mục tiêu, không có lí tưởng sống thì sẽ thật là vô vị. Nó không quên điều đó, chính vì vậy nên nó đã đặt ra mục tiêu mới, lí tưởng sống mới của mình. Đó là thi lại trường đại học Sư phạm Hà Nội và sẽ trở thành một người thầy giáo.

Không phải cho đến tận bây giờ nó mới có ý nghĩ này. Mà ngay từ vài năm trước, lúc chọn trường để thi vào đại học, nó đã có lần bảo bố mẹ là muốn thi sư phạm. Lí do nó muốn thi Sư phạm là phần nhiều nó bị ảnh hưởng bởi 2 người thầy giáo chủ nhiệm của nó, 2 người thầy giáo mẫu mực (tại giữa năm lớp 11 nhà nó chuyển nhà nên nó phải chuyển trường). Hồi cấp 3 nó luôn đứng ở tốp đầu của lớp, vì thế nên nó được 2 thầy yêu quí, ngược lại, nó cũng rất kính trọng và coi 2 thầy như những tấm gương sáng để noi theo. Chính vì vậy, nó đã nuôi ước mơ được thi Sư phạm từ thời đó.

Cho đến bây giờ, khi mà suy nghĩ của nó trưởng thành hơn, ước mơ thi Sư phạm lại bùng lên trong tâm trí của nó. Nó khao khát sau này được làm một người thầy giáo, được làm việc trong một môi trường giáo dục thay vì môi trường cạnh tranh khắc nghiệt bên kinh tế, được dìu dắt các thế hệ học sinh và giúp chúng “qua đò”. Vẫn còn quá sớm để nghĩ về những điều đó.

Và rồi nó chủ động đặt vấn đề thi lại Sư phạm với mẹ nó. Nhưng xã hội hiện tại mọi người vẫn thường có cái nhìn ái ngại về nghề sư phạm. “Chuột chạy cùng sào mới vào sư phạm” – tư tưởng này đã ăn sâu vào trong tâm trí của biết bao thế hệ đi trước, và đến giờ là thế hệ hiện nay. Chính vì thế nên mẹ nó đã ra sức ngăn cản và không cho nó thi vào trường sư phạm, mặc dù đó là niềm mơ ước của nó thời đó.

Giống như vừa nghe tin đứa con trai yêu quí bị tai nạn, mẹ nó giãy nảy: "Con bị thần kinh à mà định làm như vậy?” và gạt phắt đi ngay tức khắc. Nó ngậm ngùi im lặng mặc dù trong tư tưởng của nó đang bị giằng xé rất dữ dội. Nó cũng biết khi người ngoài nhìn vào thì sẽ thật là điên rồ khi đang học tốt ở HVNH 3 năm rồi, mà lại đi thi lại Sư phạm. Nhưng tâm trí nó không ngừng nghĩ về trường Sư phạm, về nghề giáo viên mà nó đã mơ ước bao năm nay. Vì điều này mà kết quả học tập của nó dạo này cũng không được tốt. Ý chí, nghị lực, mục tiêu phấn đấu của nó đã dồn hết cả vào trường Sư phạm mất rồi. Nó không biết là mình đang đi đúng đường hay sai đường nữa.

Sau đó một thời gian, nó lại chủ động đặt vấn đề thi lại Sư phạm với ba mẹ nó. Dường như ý thức được sự nghiêm túc trong lời nói của đứa con trai, ba mẹ nó đã chịu lắng nghe một cách nghiêm túc hơn. Nhưng tất nhiên, sau đó là một tràng phản bác của ba mẹ dành cho nó: "Con làm vậy là đổ hết công sức mười mấy năm trời của bố mẹ xuống sông xuống biển rồi con ơi... Bố mẹ biết chui vào đâu cho đỡ cảm thấy nhục nhã giờ con ơi... Đầu óc con có vấn đề không hả con… Sướng không biết đường sướng, đang học ngân hàng tốt như vậy, giờ lại nghĩ đến chuyện thi lại là sao hả con… Học sư phạm ra sau này làm sao có việc được hả con… Đến lúc đấy thì lấy gì mà ăn…”.

Nó im lặng nghe những lời kêu than của mẹ. Bố nó cũng nói thêm vào, phân tích rất cặn kẽ về những cái điểm có lợi khi học ngân hàng, những cái bất lợi khi thi lại sư phạm, với hy vọng nó sẽ hiểu ra vấn đề. Nhưng không, nó chỉ trả lời một câu ngắn gọn: "Con sẽ thi lại sư phạm!”. Bố mẹ nó lặng người đi khi nghe câu nói đó. Mẹ nó như trực tuôn trào nước mắt còn bố nó tỏ rõ sự thất vọng trên khuôn mặt. Bố nó cũng chỉ thều thào đáp lại ngắn gọn: "Con thế là vứt đi rồi… Bố mẹ chẳng con hy vọng gì ở con nữa rồi…”.

Sau đó là những chuỗi ngày cực hình đối với nó. Không khí gia đình luôn nặng nề đến nỗi làm cho nó cảm thấy khó thở. Nó biết quyết định của nó đã làm cho bố mẹ nó xót xa, thất vọng, nhục nhã, ê chề. Nó biết từ nay trở đi, nó đã trở thành một đứa con bất hiếu trong mắt bố mẹ. Nó cảm thấy mệt mỏi và áp lực. Nó tâm sự với anh chị, bạn bè của nó để mong tìm được một nguồn an ủi, động viên. Nhưng rất khó để nó có thể tìm được một người hiểu nó vào lúc này. Ai cũng cho đó là hành động bộc phát, điên rồ và thiếu chín chắn.

Nó giấu bố mẹ để đi làm hồ sơ dự thi đại học. Ngày đến nộp hồ sơ tại trường sư phạm, nó có trò chuyện với bác bảo vệ ở đấy, bác có nói câu: "Dân Hà Nội thế này mà thi sư phạm chắc nhà có cửa trong ngành sư phạm rồi nên mới nộp đơn thi sư phạm phải không?”. Nó chỉ cười trừ vì nhà nó chẳng có ai theo ngành sư phạm hết. Nó dần nhận thấy nỗi lo sợ vì quyết định thi lại của mình. Nó thấy dường như cả thế giới đang quay lưng lại với mình. Nó cảm thấy buồn chán, cô độc và không muốn bước tiếp nữa…

Vâng, và tôi chính là nó. Tôi kể cho các bạn nghe câu chuyện của tôi, để các bạn hiểu rằng, nếu như sau khi các bạn xem xong clip: "Sự trăn trở của kẻ lười biếng”, nếu các bạn nhận thấy clip đấy đúng với mình 5, 6 phần, thì nó đúng với tôi 8, 9 phần. Tôi là người đã bất chấp tất cả để theo đuổi đam mê của mình. Nếu các bạn ủng hộ clip đấy 9, 10 phần, thì tôi ủng hộ nó 20 phần.

Nhưng các bạn ạ, kể cả tôi có rất ủng hộ nó, nhưng những quan điểm tôi thấy không hợp lý, tôi vẫn sẽ tranh luận và phản biện. Phản biện để làm gì? Để cho clip đấy trở nên hoàn hảo hơn, để nó có thể thuyết phục được nhiều người hơn nữa.

Tôi kể cho các bạn nghe câu chuyện của tôi, để các bạn có một cái nhìn sâu sắc hơn về nghề sư phạm, cái nghề mà nó đã bị chính xã hội không coi trọng ở ngay từ khâu đầu vào của trường đại học, cái nghề mà đầu ra của nó gần như đã được ấn định dành cho những người có cửa hoặc có điều kiện, cái nghề mà còn rất nhiều điểm bất cập như những tảng đá to tướng hiển hiện trước mắt nhưng ai cũng yêu cầu nó phải hoàn hảo, cái nghề mà tôi đã theo đuổi và đam mê cháy bỏng. Các bạn có muốn nghe tiếp câu chuyện của tôi không?

Vào một ngày đẹp trời, nó tình cờ xem được bộ phim “3 idiots” (3 chàng ngốc) của Ấn Độ, lúc đầu nó cũng chỉ nghĩ đơn giản là xem cho vui và giải trí để đỡ căng thẳng thôi. Nhưng không, nó đã nhầm. Khi xem xong bộ phim đó, nó đã tìm được động lực để bước tiếp, để tiếp tục theo đuổi cái đam mê làm giáo viên của nó. Nó tự nhủ với trái tim: "Mọi chuyện sẽ ổn thôi”.

Nó bắt đầu lên kế hoạch chi tiết cho cái đam mê của nó. Và việc đầu tiên nó làm là liên lạc lại với thầy chủ nhiệm cấp 3 để được nghe thầy khuyên bảo và giúp đỡ. Gặp thầy, nó tâm sự với thầy những điều nó trăn trở và giày vò bấy lâu nay. Thầy nói với nó: "Con ạ, sẽ rất vất vả và khó khăn nếu con theo nghề sư phạm, thầy đi dạy mấy chục năm nay mà lương ba cọc ba đồng, thầy khuyên chân tình là con không nên thi lại sư phạm”.

Nhưng mục đích của nó là theo đuổi đam mê, cái đam mê mà nó đã ấp ủ bao nhiêu năm nay, và chính thầy là người đã tạo nên cái đam mê đấy trong nó. Nó đáp lại: "Thưa thầy, em sẽ thi lại sư phạm”. Rồi thầy lại tiếp tục phân tích cặn kẽ cho nó hiểu những khó khăn trong nghề sư phạm, nhưng thầy chưa nói dứt câu, thì nó đã khẳng khái đáp: "Thưa thầy, em chắc chắn sẽ thi lại sư phạm!”. Đến lúc này, thầy chỉ cười và không nói gì. Mặc dù không cần nó giải thích, có lẽ thầy đã hiểu được lý do vì sao nó lại muốn thi sư phạm.

Vài ngày sau, nó nhận được lịch học ôn thi từ thầy. Nó vui mừng khôn xiết. Vì thầy không chỉ là người truyền kiến thức, mà còn là nguồn sức mạnh tinh thần to lớn đối với nó. Và giờ đây nó đang ôn luyện để chuẩn bị bước vào kì thi đại học thứ 2 trong cuộc đời nó. Nó tự nhủ với lòng mình: "Mình phải thành công, vì chỉ có như vậy mình mới báo hiếu được cho bố mẹ, chỉ có như vậy mình mới chứng tỏ được quyết định của mình là đúng đắn. Mình phải trở thành một thầy giáo vĩ đại!”

Trần Thanh Bình

    « Xem chương trước «      « Sách này có 14 chương »       » Xem chương tiếp theo »
» Tải file Word về máy » - In chương sách này

Lượt xem: 1.688  

Quý vị đang truy cập từ IP 54.224.13.210 (920653266) và chưa ghi danh hoặc đăng nhập trên máy tính này. Nếu là thành viên, quý vị chỉ cần đăng nhập một lần duy nhất trên thiết bị truy cập, bằng email và mật khẩu đã chọn.
Chúng tôi khuyến khích việc ghi danh thành viên ,để thuận tiện trong việc chia sẻ thông tin, chia sẻ kinh nghiệm sống giữa các thành viên, đồng thời quý vị cũng sẽ nhận được sự hỗ trợ kỹ thuật từ Ban Quản Trị trong quá trình sử dụng website này.
Việc ghi danh là hoàn toàn miễn phí và tự nguyện.

Ghi danh hoặc đăng nhập

Thành viên đang online:
Rộng Mở Tâm Hồn baole Rộng Mở Tâm Hồn TỊNH MINH Rộng Mở Tâm Hồn Quoc Phan Rộng Mở Tâm Hồn leviyap Rộng Mở Tâm Hồn Vũ hải long Rộng Mở Tâm Hồn Beajimin Jp Rộng Mở Tâm Hồn Xuân Biện Ommani Rộng Mở Tâm Hồn Bảo Cẩm Rộng Mở Tâm Hồn Chúc Độ Rộng Mở Tâm Hồn hatran Rộng Mở Tâm Hồn nguyen.thongoc@gmail.com Rộng Mở Tâm Hồn Lối nhỏ vào đạo Rộng Mở Tâm Hồn Tri Huynh Rộng Mở Tâm Hồn Minh Hà Rộng Mở Tâm Hồn chú cún con Rộng Mở Tâm Hồn Huỳnh thị chuyền Rộng Mở Tâm Hồn Cang nguyen Rộng Mở Tâm Hồn Nguyen Thi Ngoc dung Rộng Mở Tâm Hồn Nam Nguyen Rộng Mở Tâm Hồn Phan Thị Xuân An Rộng Mở Tâm Hồn Thiên Bảo 13 Rộng Mở Tâm Hồn Ngo Phuc Tam Rộng Mở Tâm Hồn Jerry Rộng Mở Tâm Hồn Thích Nhật Mỹ Rộng Mở Tâm Hồn a du Rộng Mở Tâm Hồn Vanthien Rộng Mở Tâm Hồn ducanhxautrai Rộng Mở Tâm Hồn FANEAU Rộng Mở Tâm Hồn Hồng Sơn Rộng Mở Tâm Hồn Thuan Quan Rộng Mở Tâm Hồn Lê Thị Thuận Rộng Mở Tâm Hồn Bửu Phương Rộng Mở Tâm Hồn Yên Thiên Rộng Mở Tâm Hồn Lac Dieu Chan Rộng Mở Tâm Hồn Đồng Liên Rộng Mở Tâm Hồn Dũng Đặng Rộng Mở Tâm Hồn HUYNH KIM BINH Rộng Mở Tâm Hồn Nhuận Hoà Minh Rộng Mở Tâm Hồn Chơn Hòa Rộng Mở Tâm Hồn Lý triệu vy ... ...

Việt Nam (20.236 lượt xem) - Hoa Kỳ (7.483 lượt xem) - Đức quốc (1.138 lượt xem) - Pháp quốc (791 lượt xem) - Australia (142 lượt xem) - Anh quốc (133 lượt xem) - Phần Lan (30 lượt xem) - Trung Hoa (30 lượt xem) - Central African Republic (22 lượt xem) - Cambodia (7 lượt xem) - Ấn Độ (5 lượt xem) - Mayotte (5 lượt xem) - Nga (3 lượt xem) - Đài Loan (3 lượt xem) - Iran (2 lượt xem) - Hong Kong (1 lượt xem) - Thái Lan (1 lượt xem) - Hà Lan (1 lượt xem) - ... ...