Vui thay, chúng ta sống, Không hận, giữa hận thù! Giữa những người thù hận, Ta sống, không hận thù!Kinh Pháp Cú (Kệ số 197)

Việc đánh giá một con người qua những câu hỏi của người ấy dễ dàng hơn là qua những câu trả lời người ấy đưa ra. (It is easier to judge the mind of a man by his questions rather than his answers.)Pierre-Marc-Gaston de Lévis
Yêu thương và từ bi là thiết yếu chứ không phải những điều xa xỉ. Không có những phẩm tính này thì nhân loại không thể nào tồn tại. (Love and compassion are necessities, not luxuries. Without them humanity cannot survive.)Đức Đạt-lai Lạt-ma XIV
Bạn đã từng cố gắng và đã từng thất bại. Điều đó không quan trọng. Hãy tiếp tục cố gắng, tiếp tục thất bại, nhưng hãy thất bại theo cách tốt hơn. (Ever tried. Ever failed. No matter. Try Again. Fail again. Fail better.)Samuel Beckett
Hãy sống như thế nào để thời gian trở thành một dòng suối mát cuộn tràn niềm vui và hạnh phúc đến với ta trong dòng chảy không ngừng của nó.Tủ sách Rộng Mở Tâm Hồn
Thành công có nghĩa là đóng góp nhiều hơn cho cuộc đời so với những gì cuộc đời mang đến cho bạn. (To do more for the world than the world does for you, that is success. )Henry Ford
Nếu chuyên cần tinh tấn thì không có việc chi là khó. Ví như dòng nước nhỏ mà chảy mãi thì cũng làm mòn được hòn đá.Kinh Lời dạy cuối cùng
Người cầu đạo ví như kẻ mặc áo bằng cỏ khô, khi lửa đến gần phải lo tránh. Người học đạo thấy sự tham dục phải lo tránh xa.Kinh Bốn mươi hai chương
Mỗi ngày khi thức dậy, hãy nghĩ rằng hôm nay ta may mắn còn được sống. Ta có cuộc sống con người quý giá nên sẽ không phí phạm cuộc sống này.Đức Đạt-lai Lạt-ma XIV
Mạng sống quý giá này có thể chấm dứt bất kỳ lúc nào, nhưng điều kỳ lạ là hầu hết chúng ta đều không thường xuyên nhớ đến điều đó!Tủ sách Rộng Mở Tâm Hồn
Cỏ làm hại ruộng vườn, si làm hại người đời. Bố thí người ly si, do vậy được quả lớn.Kinh Pháp Cú (Kệ số 358)

Trang chủ »» Danh mục »» SÁCH TẠP BÚT - TRUYỆN KÝ »» Đôi bạn hành hương »» Chương 3: Trong hang động »»

Đôi bạn hành hương
»» Chương 3: Trong hang động


Xem trong Thư phòng    Xem định dạng khác    Xem Mục lục 

       

Đôi bạn hành hương - Chương 3: Trong hang động

Font chữ:

Chẳng biết công chúa ngủ bao nhiêu lâu, nhưng bỗng mơ màng thức giấc khi nghe tiếng sáo văng vẳng trầm bổng, khi nhặt, khi khoan. Công chúa vươn vai, mở mắt. Thấy Ếch ngồi đối diện dựa lưng vào gốc cây sồi đang thổi sáo bằng một khúc tre vừa làm vội. Nàng hơi thẹn vì nghĩ rằng Ếch đã thấy nàng đang nằm say ngủ. Đánh trống lảng, nàng hỏi bâng quơ:

– Ta đợi mãi không thấy Ếch về nên ngủ quên mất. Ếch đã ăn chưa?

– Ăn rồi! Ta thấy công chúa ngủ say quá nên có hứng muốn thổi sáo. Không ngờ lại làm nàng thức giấc!

– Không sao! À, đã có lá cây Aloe Vera chưa?

– Có đây!

Ếch lấy ra một nhánh lá xanh biếc, bẻ đôi, rồi bôi chất nước lỏng chảy ra từ lá lên vết thương. Chàng còn cẩn thận lấy một ít lá bỏ vào miệng nhai nát rồi đắp thêm vào. Sau đó, lấy khăn buộc tóc của công chúa băng lại thật chặt:

– Từ giờ đến mai thì vết thương sẽ lành. Lá cỏ này rất tốt, chỉ tiếc là chẳng biết sao vùng này không có nhiều, muốn có phải vào sâu trong rừng mới hái được.

Cả hai đều im lặng. Công chúa sau một giấc ngủ cảm thấy trong người rất khoẻ khoắn. Màn đêm đã bắt đầu buông. Tiếng thác nước đổ ầm ầm làm át hết cả tiếng kêu của ve sầu. Trên cao, bầu trời trong sáng, mặt trăng lưỡi liềm nằm vắt vẻo trên không, chung quanh, cả ngàn vì sao lấp lánh trông như một miếng nhung đen nạm ngọc...

Công chúa chợt nhớ đến câu chuyện hồi chiều Ếch chưa có dịp kể về dòng sông, bèn hỏi:

– Ếch à, còn nhớ chiều nay Ếch bảo sẽ kể về một điển tích rất nực cười do một vị thiền sư kể lại không? Câu chuyện ra sao?

– À. Đó là câu chuyện nói về một người khát nước đã bị... chết khát bên một dòng suối...

– Hả!? Chuyện gì mà vô lý vậy? Suối nước có đầy, sao lại phải bị chết vì khát? Thiệt là... ngu hết sức!

– Đó là một câu chuyện ẩn dụ. Ngài muốn nêu lên một điểm hết sức vô lý như thế, nhưng lại có những ẩn ý riêng. Ý muốn nói rằng, tuy người đó ngu thật, nhưng chúng sanh còn... ngu gấp ngàn lần hơn. Ví như người đi tìm cầu Phật pháp, thấy được một chút thì chê ít quá, không muốn học. Đến khi gặp nhiều thì lại... ngạt thở, kêu ca là nhiều quá, học làm sao cho hết được? Chính vì vậy mà chúng sanh cứ phải chìm nổi mãi trong luân hồi và chết khát bên bờ sông Phật pháp.

– À, thì ra thế! (ngẫm nghĩ) Nhưng đối với riêng ta thì khác. Ta không chê ít, chê nhiều đâu. Ta rất muốn gặp được Phật pháp đó!

– Công chúa gặp được Phật pháp thì công chúa sẽ làm gì?

– Ơ... (bối rối)... Chưa biết nữa... Chắc là sẽ tu tập chứ nhỉ?!

– Để làm gì?

– Để... để... để... thoát khổ!

– Công chúa có thọ khổ đâu mà thoát. Này nhé, công chúa sống vương giả trong cung điện, lúc nào cũng có kẻ hầu người hạ, vật chất thì đầy đủ, thân hình đẹp đẽ, người thân không bị chia lìa v.v... Vậy thì muốn tu tập để làm gì chứ?!

Nghe Ếch vặn vẹo, công chúa im lặng vì không có câu trả lời nào cho thoả. Nhưng trong thâm tâm, nàng vẫn nghĩ rằng, con người, ngoài đời sống vật chất bình thường, còn phải có thêm đời sống tâm linh nữa. Phần này tuy vô hình tướng, nhưng cũng rất cần thiết. Nhưng vì nàng chưa biết gì nhiều về Phật giáo, nên không thể bẻ được những luận điệu của Ếch. Nàng chỉ biết rằng, trong đáy cùng tâm thức, thì thầm – nhưng mãnh liệt – có một tiếng gọi mơ hồ nào đó mà cho đến giờ, nàng cũng chưa nhận ra được rằng nàng cần gì, muốn gì...

Còn Ếch thì cố tình vặn vẹo để bắt công chúa phải suy nghĩ. Suy nghĩ càng chín thì càng có nhiều cơ duyên đi sâu vào Phật pháp hơn...

Sự im lặng bỗng nhiên kéo dài. Cả hai đều theo đuổi những ý nghĩ riêng tư... Công chúa ngồi bó gối, nhìn mảnh trăng lưỡi liềm treo lắt lẻo trên cao. Ánh trăng tỏa dìu dịu một vùng, hồn nhiên, vô tự tính. Rồi các vì sao bắt đầu mọc, nhìn lâu, nàng có cảm tưởng những vì sao ấy rất sống động như đang tham dự vào một buổi luân vũ trên trời. Rồi bỗng lại khởi tâm thắc mắc: Vũ trụ này tại sao lại hiện diện một cách nhịp nhàng đến thế? Ai? Ai có khả năng để tạo ra nó? Nếu thực có một đấng toàn thiện, toàn mỹ tạo ra, thì tại sao Ngài lại sáng tạo ra một thế giới đầy khổ đau, bất toàn? Hay cuộc đời này chỉ là những dữ kiện của sự tình cờ? Tất cả những câu hỏi đó đều chưa có câu trả lời thỏa đáng, nên trong tâm nàng vẫn còn ưu tư, khắc khoải...

Tiếng Ếch nghe mơ hồ, xa xăm, như từ một tinh cầu xa lắc:

– Khuya lắm rồi, có lẽ công chúa cũng phải đi nghỉ thôi. Hồi nãy vào trong rừng kiếm lá cây Aloe Vera, ta thấy gần đây có một hang động nhỏ. Chúng ta có thể trú đêm tại đó...

Nói rồi, Ếch đi trước dẫn đường. Công chúa lẽo đẽo theo sau. Một nỗi buồn chợt dâng lên trong lòng. Công chúa nhớ phụ vương, nhớ mẫu hậu, nhớ sự xôn xao trong cung cấm. Chẳng biết giờ này mọi người đang làm gì? Tự dưng, công chúa lại muốn khóc...

Đó là một cái hang nhỏ nằm nép sau triền núi. Hình như ngày xưa đã có một vị Yogi chứng đắc trú ngụ nơi đây nên còn vương lại một ít quang minh thanh tịnh. Vì vậy, khi cả hai bước vào hang đều cảm thấy rất ấm áp. Hình như mọi ưu phiền của công chúa cũng vơi đi được phần nào. Điều kỳ diệu là chẳng hiểu sao trong hang vẫn có một thứ ánh sáng mờ mờ và còn vương vất một mùi hương thoang thoảng như mùi cỏ dại, pha lẫn mùi trầm...

Trong hang, ngoài chiếc bồ đoàn làm bằng cỏ không còn một thứ nào khác. Công chúa ra ngoài, đi nhặt một chiếc lá bồ đề to bản, hái thêm một ít cỏ xanh làm nệm xếp thành một chiếc giường cho Ếch. Nàng cẩn thận để chiếc lá bồ đề sâu trong hang (chắc có lẽ sợ Ếch lạnh) và hớn hở bảo:

– Ếch ơi, ta đã làm giường cho Ếch xong rồi đấy. Chúc Ếch ngủ ngon nhé!

– Cảm ơn Công chúa. Công chúa thực chu đáo quá. Nhưng (ra vẻ ngạc nhiên) nhưng... sao lại thế này?

Công chúa ngơ ngác nhìn chung quanh:

– Thế này là... thế nào? Ý Ếch muốn nói gì ta chẳng hiểu!

Giọng hơi giễu cợt, Ếch nói:

– Sao không để ta... nằm gần Công chúa?

Công chúa đỏ mặt, ấp úng:

– Bộ có chuyện đó nữa sao? Theo ta hiểu, chỉ khi nào là... là... vợ... chồng... mới được... nằm gần thôi. Ếch chỉ là bạn của ta, nằm góc đằng đó là được rồi!

Biết công chúa thẹn, Ếch trêu thêm:

– Nhưng ta nhớ trong chuyện cổ tích, họ có cho nằm gần mà! Ha... ha... ha... 

Công chúa cau mày, cố che nỗi thẹn:

– Chuyện cổ tích thì... mặc kệ chuyện cổ tích. Bây giờ là chuyện hôm nay, không có chuyện đó đâu!

Ếch (giả vờ) không chịu, dẫm chân bành bạch rồi kêu lên:

– Thiệt tình! Ta không hiểu công chúa ra sao nữa. Nếu công chúa ngại “nam nữ thọ thọ bất tương thân” thì sao lại để ta trên vai đi cả ngày đường? Bây giờ lại bắt ta nằm riêng lẻ một nơi?  Lạnh lắm đó!

Công chúa lại bị... bí, không cãi được với luận điệu của Ếch. Nàng ngẩn người ra một lúc rồi bảo bạn:

– Ừ nhỉ... Nếu vậy, ngày mai, ta sẽ... bỏ Ếch vào trong một cái túi, xách đi!

Ếch chột dạ:

– Thôi! Ta không chịu nằm trong túi đâu. Ngột chết!

– Thì ta sẽ đục mấy cái lỗ cho Ếch thở...

Ếch lắc đầu nguây nguẩy, xua tay rối rít:

– Không... không... ta cũng chẳng chịu!

Thấy Ếch có vẻ khẩn trương, công chúa cười khanh khách và cố tình chọc tức Ếch thêm:

– Không chịu cũng phải... chịu! Vì Ếch đâu có quyền chọn lựa, ta mới là người quyết định mờờờ...

Ếch bực lắm (nhìn công chúa hầm hừ...). Không biết làm cách nào chọc tức lại công chúa, bèn lôi ra một cây bút chì và một tờ giấy, hí hoáy viết xuống điều gì đó. Công chúa khe khẽ nhòm lén nhưng chẳng thấy được gì. Tò mò quá đành hỏi:

– Ếch đang viết gì vậy?

– Ta viết xuống những... tính xấu của công chúa...

– Là tính gì?

– Tính... hay bắt nạt kẻ khác!

– Hi...hi...hi... Tưởng gì! Bắt nạt hả? Ếch nói như thế là... còn nhẹ lắm đó. Đề nghị nhé, hay Ếch sửa lại bằng chữ “độc tài” đi. (che miệng cười) Cho độc tài luôn! Hi...hi...hi... Nhớ tô đậm đậm vào, vì ta độc tài lắm đó! Hi... hi... hi... (hớn hở, nàng nói tiếp) Rồi từ từ Ếch sẽ biết thêm nhiều “tính xấu” khác của ta nữa đó!

– Là những tính gì? Công chúa cứ thành thật khai báo hết ra để ta viết xuống một thể...

– Không được! Vì đối với riêng ta, ta chẳng thấy có một “tính xấu” nào đáng phàn nàn cả. Chỉ có Ếch là “thấy” và phàn nàn thôi. Nên tự mình mà xét đoán, ta không nói được đâu!

Nói rồi, công chúa ngồi xuống bên cạnh Ếch, ra dáng rất “kẻ cả”, vỗ khẽ trên lưng:

– Thôi! Ráng ngủ cho ngoan... “chị” thương!

Rồi cười khúc khích trở về tấm bồ đoàn làm bằng cỏ khô, nằm quay mặt vào vách, ngẩn ngơ, tưởng tượng đến vị Yogi nào đó trước đây đã từng ngồi thiền định trên tấm bồ đoàn này. Lòng xao xuyến nghĩ đến cuộc đời tu tập đạo hạnh đầy chông gai...

Còn Ếch thì... hậm hực...

Nhưng cũng leo lên chiếc lá bồ đề quay mặt về phía công chúa. Nghĩ bụng, ta sẽ thức suốt đêm để... rình!

... ... ...

Độ một lát... Công chúa lại nghe tiếng Ếch léo nhéo, than thở cuối hang:

– Công chúa ơiiiiiii... Ngủ chưa đấy?

Công chúa lồm cồm ngồi dậy:

– Gì nữa đây?

– Ta... lạnh!

– Trời ơi! Ếch lại bắng nhắng nữa rồi!

– Ta lạnh thật mà!

Công chúa nhìn quanh quẩn, chợt thấy chiếc áo lót nàng vừa cởi ra lúc trưa, sau khi tắm suối. Ngẫm nghĩ một lúc, nàng đem chiếc áo đến bên Ếch:

– Thôi, lấy chiếc áo này đắp tạm vậy. Và đừng bắng nhắng nữa. Ngủ đi thôi!

Vừa nói, nàng vừa phủ chiếc áo lên người Ếch. Mùi hương từ áo thoang thoảng, cộng thêm hàng lụa mềm mại làm Ếch cảm thấy... choáng váng. Chàng im lặng, hưởng sự ân cần, chăm sóc của bạn. Lòng cảm thấy rạt rào một niềm vui lâng lâng. Công chúa cẩn thận, phục trước mặt Ếch nhoẻn miệng cười:

– Ấm chưa vậy? Theo ta, trong hang này rất ấm, Ếch chỉ thích mè nheo và bắng nhắng thôi!

Ếch ra vẻ nghiêm trang:

– Công chúa đừng nghi oan cho ta như thế. Ta lạnh thật mà. Ta còn muốn... còn muốn... nằm chung với công chúa cho ấm nữa cơ. Ta nói thật đấy! Bình sinh, ta chẳng nói dối bao giờ!

Công chúa bối rối, nói lảng:

– Thôi được rồi. Ngủ ngon nha. Ếch đừng mè nheo nữa nhé, khuya lắm rồi đấy! Phải ngủ thôi...

– Ngủ ngon...

    « Xem chương trước «      « Sách này có 15 chương »       » Xem chương tiếp theo »
» Tải file Word về máy » - In chương sách này

Lượt xem: 1.533  

Quý vị đang truy cập từ IP 54.198.147.221 và chưa ghi danh hoặc đăng nhập trên máy tính này. Nếu là thành viên, quý vị chỉ cần đăng nhập một lần duy nhất trên thiết bị truy cập, bằng email và mật khẩu đã chọn.
Chúng tôi khuyến khích việc ghi danh thành viên ,để thuận tiện trong việc chia sẻ thông tin, chia sẻ kinh nghiệm sống giữa các thành viên, đồng thời quý vị cũng sẽ nhận được sự hỗ trợ kỹ thuật từ Ban Quản Trị trong quá trình sử dụng website này.
Việc ghi danh là hoàn toàn miễn phí và tự nguyện.

Ghi danh hoặc đăng nhập

Thành viên đang online:
Rộng Mở Tâm Hồn hanhnguyen Rộng Mở Tâm Hồn Nguyễn Quốc Thắng Rộng Mở Tâm Hồn Vô Trí Sĩ Rộng Mở Tâm Hồn Thu Chu Rộng Mở Tâm Hồn Thien Hue Rộng Mở Tâm Hồn Bre Rộng Mở Tâm Hồn Nguyễn Đức Phiên Rộng Mở Tâm Hồn tuyệt chất Rộng Mở Tâm Hồn Minh Hạnh Như Dung Rộng Mở Tâm Hồn Phan Huy Triều Rộng Mở Tâm Hồn Nguyễn Van Loi Rộng Mở Tâm Hồn đức toàn Rộng Mở Tâm Hồn gsruan Rộng Mở Tâm Hồn Nguyễn Khắc Bảo Rộng Mở Tâm Hồn do mong hung Rộng Mở Tâm Hồn Nguyên Cát Rộng Mở Tâm Hồn Thích Quảng Ba Rộng Mở Tâm Hồn Anh Duong Rộng Mở Tâm Hồn Tu Nguyen Rộng Mở Tâm Hồn Tri Huynh Rộng Mở Tâm Hồn Bình Hà Rộng Mở Tâm Hồn Dieu kien Rộng Mở Tâm Hồn Hữu Bình Rộng Mở Tâm Hồn Mied Rộng Mở Tâm Hồn Butterfly90 Rộng Mở Tâm Hồn Vạn Phúc Rộng Mở Tâm Hồn le van sang Rộng Mở Tâm Hồn Bảo Việt Rộng Mở Tâm Hồn Anhdang81 Rộng Mở Tâm Hồn Ad Rộng Mở Tâm Hồn Muoi dat Rộng Mở Tâm Hồn Beajimin Jp Rộng Mở Tâm Hồn Nhuận Hoà Minh Rộng Mở Tâm Hồn chuakimquy Rộng Mở Tâm Hồn phuonghoanghamthu Rộng Mở Tâm Hồn ngocbichlekim Rộng Mở Tâm Hồn Padokan Rộng Mở Tâm Hồn Quanam Rộng Mở Tâm Hồn Nguyễn Đình Tùng Rộng Mở Tâm Hồn cao thanh linh ... ...

Việt Nam (1,508.836 lượt xem) - Hoa Kỳ (10.488 lượt xem) - Đức quốc (335 lượt xem) - Pháp quốc (64 lượt xem) - Trung Hoa (47 lượt xem) - Australia (44 lượt xem) - Romania (39 lượt xem) - Anh quốc (28 lượt xem) - New Zealand (Aotearoa) (27 lượt xem) - Central African Republic (26 lượt xem) - Nga (18 lượt xem) - Nhật Bản (13 lượt xem) - Cộng hòa Czech (7 lượt xem) - Đài Loan (3 lượt xem) - French Southern Territories (2 lượt xem) - Hong Kong (2 lượt xem) - Ấn Độ (1 lượt xem) - Hà Lan (1 lượt xem) - Hungary (1 lượt xem) - ... ...