Người thực hành ít ham muốn thì lòng được thản nhiên, không phải lo sợ chi cả, cho dù gặp việc thế nào cũng tự thấy đầy đủ.Kinh Lời dạy cuối cùng

Chúng ta có lỗi về những điều tốt mà ta đã không làm. (Every man is guilty of all the good he did not do.)Voltaire
Một người sáng tạo được thôi thúc bởi khát khao đạt đến thành công, không phải bởi mong muốn đánh bại người khác. (A creative man is motivated by the desire to achieve, not by the desire to beat others.)Ayn Rand
Những chướng ngại không thể làm cho bạn dừng lại. Nếu gặp phải một bức tường, đừng quay lại và bỏ cuộc, hãy tìm cách trèo lên, vượt qua hoặc đi vòng qua nó. (Obstacles don’t have to stop you. If you run into a wall, don’t turn around and give up. Figure out how to climb it, go through it, or work around it. )Michael Jordon
Muôn việc thiện chưa đủ, một việc ác đã quá thừa.Tủ sách Rộng Mở Tâm Hồn
Ai sống một trăm năm, lười nhác không tinh tấn, tốt hơn sống một ngày, tinh tấn tận sức mình.Kinh Pháp cú (Kệ số 112)
Tôn giáo không có nghĩa là giới điều, đền miếu, tu viện hay các dấu hiệu bên ngoài, vì đó chỉ là các yếu tố hỗ trợ trong việc điều phục tâm. Khi tâm được điều phục, mỗi người mới thực sự là một hành giả tôn giáo.Đức Đạt-lai Lạt-ma XIV
Dầu mưa bằng tiền vàng, Các dục khó thỏa mãn. Dục đắng nhiều ngọt ít, Biết vậy là bậc trí.Kinh Pháp cú (Kệ số 186)
Thành công là khi bạn đứng dậy nhiều hơn số lần vấp ngã. (Success is falling nine times and getting up ten.)Jon Bon Jovi
Ngu dốt không đáng xấu hổ bằng kẻ không chịu học. (Being ignorant is not so much a shame, as being unwilling to learn.)Benjamin Franklin
Người ta vì ái dục sinh ra lo nghĩ; vì lo nghĩ sinh ra sợ sệt. Nếu lìa khỏi ái dục thì còn chi phải lo, còn chi phải sợ?Kinh Bốn mươi hai chương

Trang chủ »» Danh mục »» THUYẾT GIẢNG GIÁO PHÁP »» Làm chủ vận mạng »» SƯ TỬ ĐÁ »»

Làm chủ vận mạng
»» SƯ TỬ ĐÁ


Xem trong Thư phòng    Xem định dạng khác    Xem Mục lục 

       

Làm chủ vận mạng - SƯ TỬ ĐÁ

Font chữ:

Có hai anh em nhà nọ, người anh tên Trần Hán, người em tên Trần Bình. Người anh so đo tính toán lợi ích cá nhân, chẳng yêu thương em, lại thêm cô vợ anh cũng nhỏ mọn hẹp hòi, luôn xem em chồng là cái gai trong mắt, rất muốn đuổi em đi từ lâu lắm rồi.

Lần nọ, người em bất cẩn làm vỡ một cái tách trà của người chị dâu. Bà ta đùng đùng nổi giận, liền mách lại với chồng, bảo phải đuổi người em đi càng sớm càng tốt. Người anh nghĩ bụng: “Thật ra mình cũng không muốn nó ở đây.”

Thế là, người anh đưa cho em một cái cuốc, bảo phải ra ngoài tự kiếm sống.

Trần Bình vác cuốc đi vào núi một cách hết sức buồn bã. Đi được một đoạn, anh phát hiện có cái miếu nhỏ nằm ẩn khuất trong núi. Ngôi miếu hoang tàn, bụi bám đầy, chứng tỏ đã rất lâu rồi không có người ở, chỉ có con sư tử đá trước cửa là giống hệt như thật, xem ra thần khí rất hung mãnh.

Trần Bình nhìn thấy vui mừng không thể tả, dự định sẽ trú lại nơi này. Anh sửa sang lại ngôi miếu, quét dọn sạch sẽ, khai hoang mảnh đất bên cạnh để trồng trọt, lại còn làm cho con sư tử đá một cái chòi nhỏ để che nắng che mưa. Dần dần, Trần Bình xem sư tử đá như người bạn tốt của mình, thường tâm sự nỗi lòng với nó.

Hôm nọ, sau khi Trần Bình làm xong công việc, đến ngồi bên sư tử đá nghỉ ngơi. Đột nhiên con sư tử đá cử động, nói với anh:

– Trần Bình à!

Trần Bình kinh hãi vô cùng:

– A! Ngươi biết nói chuyện sao?

Sư tử đá cười lớn:

– Ha ha! Cảm tạ anh đã làm cho tôi cái chòi rất vừa vặn, giúp tôi tránh được mưa sa gió táp. Trong bụng tôi có vàng, anh thò tay vào lấy đi!

Trần Bình nghe xong, bán tín bán nghi, thò tay vào miệng sư tử đá, mò một chút, quả nhiên lấy ra được một khối bạc lớn. Anh cúi đầu cảm tạ, sư tử đá lại nói:

– Lấy nữa đi! Đừng khách sáo! Một cục ít quá!

Thế là, Trần Bình lại thò tay vào lấy tiếp, lần này lấy được khối vàng lớn.

Sư tử đá nói:

– Vẫn còn ít quá, hãy lấy nhiều một chút đi!

Trần Bình vội vàng cảm tạ sư tử đá:

– Thôi đủ rồi! Bấy nhiêu đã quá đủ rồi, quả thật rất cảm ơn ngươi!

Sư tử đá cười nói:

– Anh quả thật là người thanh niên hiếm có, vừa siêng năng cần mẫn vừa không có lòng tham. Tin tưởng rằng nhất định sau này anh sẽ có một tương lai tươi sáng.

Sau khi Trần Bình cảm tạ sư tử đá ba lần, liền đem khối vàng và khối bạc đó lên thị trấn buôn bán.

Sau khi anh trai Trần Hán nghe được cuộc kỳ ngộ đặc biệt của em trai, trong lòng vô cùng ghen tức, chuẩn bị cái túi vải rất lớn, cũng chạy vào núi tìm sư tử đá. Trần Hán vừa nhìn thấy sư tử đá liền hét lớn:

– Này! Sư tử đá! Hãy mau há miệng ra, ta là Trần Hán anh trai của Trần Bình. Ta cũng đến lấy vàng đây, mau há miệng ra đi! Nhưng sư tử đá vẫn trơ trơ bất động.

Ông ta tức giận vô cùng! Liền nhặt cục đá dưới chân đánh sư tử đá, nó la lớn:

– Ái da! Đau chết đi được! Ngươi đừng đánh nữa, muốn vàng thì cứ lại lấy đi.

Không chút do dự, Trần Hán chạy tới, thò tay vào bụng sư tử đá lấy vàng. Lấy hết khối vàng này lại lấy đến khối khác, chẳng bao lâu tràn đầy túi vải.

Sư tử đá không thể nhẫn nại được nữa, hỏi:

– Đủ chưa? Đủ chưa?

– Chưa đủ! Chưa đủ!

Trần Hán vừa nói vừa tiếp tục móc vàng ra nhét đầy vào y phục, chẳng mấy chốc cũng đầy cả y phục.

Sư tử đá lại hỏi:

– Đủ chưa? Đủ chưa? Miệng tôi mỏi muốn chết rồi đây nè!

Tay của Trần Hán vẫn cứ nhanh nhẹn thò vào móc ra, y phục không còn chỗ chứa, ông chất đống ra đất, mà vẫn uy hiếp:

– Chưa đủ! Chưa đủ! Ngươi không há miệng, ta sẽ đập chết.

Ngờ đâu vừa mới nói xong, con sư tử đá đã ngậm miệng lại, răng xiết chặt và cắm sâu vào cánh tay của Trần Hán, mặc cho ông ta dùng hết sức lực cũng không thể kéo tay ra được.

– Ối chao! Ối chao!

Trần Hán bắt đầu rên la xuống giọng:

– Sư tử đá! Dừng lại đi, hãy tha cho tôi! Tôi biết mình sai rồi, ngươi hãy mau cho tôi về nhà đi!

Nhưng bất luận ông ta năn nỉ van nài thế nào, sư tử đá vẫn không cử động.

Không lâu sau, trời đổ xuống trận mưa như trút nước. Kể ra cũng lạ, những khối vàng ông ta đã lấy ra vừa gặp nước liền tan rã thành nước chảy đi hết cả.

Trần Hán thấy cảnh tượng như vậy hối hận vô cùng, bắt đầu gào khóc thảm thiết. Nhưng dẫu than khóc rách cả cổ họng, chảy cạn nước mắt, song vẫn không thể rút tay ra được, cuối cùng ngất xỉu trong tình cảnh vừa đói vừa mệt.

Hai ngày sau, vợ của Trần Hán vào núi tìm, thấy chồng như vậy kinh hãi vô cùng. Dù dùng cách gì đi chăng nữa, cũng không thể kéo tay chồng ra, bà vợ vừa khóc rống vừa nói:

– Làm sao đây? Chẳng lẽ cả đời phải ở đây sao?

– Ôi! Ai ngờ được lại có chuyện như thế này chứ! Được rồi, được rồi, tôi đói sắp chết rồi đây nè, bà tìm chút gì đó để tôi ăn đi!

Vợ Trần Hán chỉ còn cách ngày nào cũng phải mang cơm vào núi cho chồng ăn. Một tháng, hai tháng, ba tháng, họ không thể làm việc, tài sản có được cũng ăn gần sạch rồi.

Một hôm, vợ Trần Hán mang đến một cái bánh màn thầu nhỏ xíu, buồn bã đưa cho chồng. Trần Hán vừa nhìn thấy buồn bực quát:

– Chỉ có chút xíu thế này ăn sao đủ?

Bà vợ nghe xong, không thể chịu được, vừa khóc vừa nói:

– Đây là chút thức ăn cuối cùng của chúng ta đấy!

Trần Hán nghe xong rên rỉ:

– Ôi! Tất cả đều tại tôi không tốt, không nên tham lam quá đáng, hại bà phải chịu khổ. Thôi, đến đây! Chúng ta cùng ăn cái bánh màn thầu này!

Trần Hán và vợ ăn bánh trong cảnh trộn chung với nước mắt, tự oán trách mình không tốt.

Lúc đó, con sư tử đá há miệng cười lớn, hai vợ chồng sợ tái cả mặt, vội vàng đứng dậy, tự nhiên cánh tay của Trần Hán cũng được rơi ra khỏi miệng sư tử.

Sư tử đá vừa cười lớn vừa nói:

– Ha ha! Bây giờ hai người đã biết lỗi của mình chưa? Xem sau này các người có còn dám tham lam như vậy nữa hay không!

Vợ chồng Trần Hán xấu hổ không biết giấu mặt vào đâu, gằm đầu xuống nói:

– Chúng tôi không bao giờ dám nữa!

Nói xong kéo nhau chạy thục mạng, không dám ngoài đầu lại. Từ đó về sau, quả nhiên họ hối cải, cố gắng thay đổi làm nhiều việc tốt, xây dựng được một cuộc sống bình an hạnh phúc.

    « Xem chương trước «      « Sách này có 30 chương »       » Xem chương tiếp theo »
» Tải file Word về máy » - In chương sách này

Lượt xem: 1.690  

Quý vị đang truy cập từ IP 54.225.47.94 (920727390) và chưa ghi danh hoặc đăng nhập trên máy tính này. Nếu là thành viên, quý vị chỉ cần đăng nhập một lần duy nhất trên thiết bị truy cập, bằng email và mật khẩu đã chọn.
Chúng tôi khuyến khích việc ghi danh thành viên ,để thuận tiện trong việc chia sẻ thông tin, chia sẻ kinh nghiệm sống giữa các thành viên, đồng thời quý vị cũng sẽ nhận được sự hỗ trợ kỹ thuật từ Ban Quản Trị trong quá trình sử dụng website này.
Việc ghi danh là hoàn toàn miễn phí và tự nguyện.

Ghi danh hoặc đăng nhập

Thành viên đang online:
Rộng Mở Tâm Hồn Huệ Trí 1975 Rộng Mở Tâm Hồn Vanthien Rộng Mở Tâm Hồn Nhuận Hoà Minh Rộng Mở Tâm Hồn Bữu Phước Rộng Mở Tâm Hồn hatran Rộng Mở Tâm Hồn baole Rộng Mở Tâm Hồn Huệ Vân Rộng Mở Tâm Hồn Giác Vân Rộng Mở Tâm Hồn Tâm châu Rộng Mở Tâm Hồn Ngọc Chi Rộng Mở Tâm Hồn Phan văn Hoàng Rộng Mở Tâm Hồn Cang nguyen Rộng Mở Tâm Hồn Suthivu Rộng Mở Tâm Hồn Nguyen Thi Ngoc dung Rộng Mở Tâm Hồn Đàm oanh Rộng Mở Tâm Hồn duong an Rộng Mở Tâm Hồn Bồ Công Anh Rộng Mở Tâm Hồn Giangtrunhuan Rộng Mở Tâm Hồn Trí Thể Rộng Mở Tâm Hồn Bảo Cẩm Rộng Mở Tâm Hồn Huusuantam Rộng Mở Tâm Hồn Dũng Đặng Rộng Mở Tâm Hồn tran134 Rộng Mở Tâm Hồn Minh Phan Rộng Mở Tâm Hồn TRUNG HÒA Rộng Mở Tâm Hồn Phúc Sơn Rộng Mở Tâm Hồn Tường Linh Rộng Mở Tâm Hồn SeamoonVu Rộng Mở Tâm Hồn phuoc huynh Rộng Mở Tâm Hồn Soline Rộng Mở Tâm Hồn Nguyễn Thanh Trí Rộng Mở Tâm Hồn Beajimin Jp Rộng Mở Tâm Hồn trương thị mai Rộng Mở Tâm Hồn Phúc Minh Rộng Mở Tâm Hồn Ngọc Vinh Rộng Mở Tâm Hồn Nguyên Chơn Rộng Mở Tâm Hồn ThaisAnh Rộng Mở Tâm Hồn gjanghooday Rộng Mở Tâm Hồn Quoc Phan Rộng Mở Tâm Hồn Thích Nữ Hạnh Như ... ...

Việt Nam (20.001 lượt xem) - Hoa Kỳ (7.301 lượt xem) - Đức quốc (1.230 lượt xem) - Pháp quốc (698 lượt xem) - Australia (130 lượt xem) - Anh quốc (73 lượt xem) - Trung Hoa (33 lượt xem) - Central African Republic (8 lượt xem) - Cambodia (7 lượt xem) - Ấn Độ (5 lượt xem) - Nga (3 lượt xem) - Đài Loan (3 lượt xem) - Thái Lan (2 lượt xem) - Iran (2 lượt xem) - Hong Kong (1 lượt xem) - Hà Lan (1 lượt xem) - ... ...