Vết thương thân thể sẽ lành nhưng thương tổn trong tâm hồn sẽ còn mãi suốt đời. (Stab the body and it heals, but injure the heart and the wound lasts a lifetime.)Mineko Iwasaki

Đối với người không nỗ lực hoàn thiện thì trải qua một năm chỉ già thêm một tuổi mà chẳng có gì khác hơn.Sưu tầm
Dầu mưa bằng tiền vàng, Các dục khó thỏa mãn. Dục đắng nhiều ngọt ít, Biết vậy là bậc trí.Kinh Pháp cú (Kệ số 186)
Bạn có thể trì hoãn, nhưng thời gian thì không. (You may delay, but time will not.)Benjamin Franklin
Nụ cười biểu lộ niềm vui, và niềm vui là dấu hiệu tồn tại tích cực của cuộc sống.Tủ sách Rộng Mở Tâm Hồn
Nếu không yêu thương chính mình, bạn không thể yêu thương người khác. Nếu bạn không có từ bi đối với mình, bạn không thể phát triển lòng từ bi đối với người khác.Đức Đạt-lai Lạt-ma XIV
Chúng ta không có quyền tận hưởng hạnh phúc mà không tạo ra nó, cũng giống như không thể tiêu pha mà không làm ra tiền bạc. (We have no more right to consume happiness without producing it than to consume wealth without producing it. )George Bernard Shaw
Mỗi ngày khi thức dậy, hãy nghĩ rằng hôm nay ta may mắn còn được sống. Ta có cuộc sống con người quý giá nên sẽ không phí phạm cuộc sống này.Đức Đạt-lai Lạt-ma XIV
Cuộc sống ở thế giới này trở thành nguy hiểm không phải vì những kẻ xấu ác, mà bởi những con người vô cảm không làm bất cứ điều gì trước cái ác. (The world is a dangerous place to live; not because of the people who are evil, but because of the people who don't do anything about it.)Albert Einstein
Hương hoa thơm chỉ bay theo chiều gió, tiếng thơm của người hiền lan tỏa khắp nơi nơi. Kinh Pháp cú (Kệ số 54)
Tôn giáo của tôi rất đơn giản, đó chính là lòng tốt.Đức Đạt-lai Lạt-ma XIV

Trang chủ »» Danh mục »» THUYẾT GIẢNG GIÁO PHÁP »» Làm chủ vận mạng »» NÀNG LIÊN HOA »»

Làm chủ vận mạng
»» NÀNG LIÊN HOA


Xem trong Thư phòng    Xem định dạng khác    Xem Mục lục 

       

Làm chủ vận mạng - NÀNG LIÊN HOA

Font chữ:

Sách Amazon




Tải sách Kindle


Tải sách dạng
epub, pdb, lrf...
(có phí)


Vô số kiếp về trước, có người bà-la-môn cưới được người vợ tên là Liên Hoa. Nàng được mọi người ngợi khen là sắc nước hương trời, vì nhan sắc của nàng quả thật là xưa nay hiếm có.

Nàng Liên Hoa không chỉ xinh đẹp ở bề ngoài, mà tính nết cũng hết sức dịu dàng, tâm địa tốt đẹp, hiền từ, thông minh, biết lễ nghĩa. Nhưng không hiểu vì sao, người bà-la-môn ấy không yêu thương vợ mình, ngược lại còn tằng tịu với người hầu gái trong nhà.

Hai người ấy ngày càng lộng hành, công khai âu yếm, làm cho Liên Hoa không thể nào chịu đựng được sự ghen hờn. Cô giận lắm nhưng không làm được gì, chỉ biết bày tỏ qua vẻ mặt lạnh lùng, bực tức. Nhìn thấy bộ mặt giận dỗi của Liên Hoa, hai người họ bèn nghĩ trăm phương ngàn kế để tống cô ra khỏi nhà càng sớm càng tốt.

Một hôm nọ, người bà-la-môn dùng lời ngon ngọt dối gạt Liên Hoa, nói sẽ đưa cô lên núi thăm chơi ngắm cảnh. Liên Hoa tin ngay, cho rằng chồng mình đã hồi tâm chuyển ý, liền đi theo chồng lên núi.

Đang đi, họ thấy có một cây ưu-đàm-bát rất sai trái, hương thơm ngào ngạt làm say lòng người. Ngay lập tức, người bà-la-môn liền trèo lên cây hái những trái chín mọng, ăn một cách ngon lành, rồi hái vài trái còn xanh, chua lét để đưa cho Liên Hoa. Cô hỏi:

– Chàng ăn toàn trái chín ngọt, sao lại cho thiếp toàn trái xanh, chua lét như thế này?    

Chồng cô nói với giọng thách đố:

– Chẳng lẽ cô không có tay chân, không thể tự leo lên hái trái chín để ăn hay sao?

Liên Hoa vẫn thật thà đáp lại:

– Chàng không hái cho thiếp trái chín, thiếp sẽ phải tự leo lên hái vậy.

Nói vừa dứt lời, cô liền leo lên cây.

Người bà-la-môn thấy Liên Hoa đã leo lên cây, cho rằng cơ hội đã đến, nhanh như chớp, ông tuột xuống đất, tìm gai góc kéo đến chất đầy gốc cây ưu-đàm-bát. Thấy thế, Liên Hoa vội hỏi:

– Chàng đang làm gì vậy? Như vậy làm sao thiếp xuống được?

Người bà-la-môn chẳng nói chẳng rằng. Khi thấy gai đã che kín một vùng đất lớn xung quanh cây ưu-đàm-bát, ông liền quay lưng bỏ đi, trong lòng thầm đắc ý: “Lần này chắc chắn cô ta sẽ bị chết khô trên cây, ta đã nhổ được cây gai trong mắt rồi.”

Liên Hoa bị nhốt trên cây, mắt nhìn trân trân theo chồng. Cô chợt hiểu ra rằng không phải chồng cô đùa với mình, vì chàng đã bỏ đi thật rồi. Cô nằm mơ cũng không dám ngờ rằng chồng mình lại đối xử với mình bằng tâm địa lang sói như vậy. Lúc đó, cô mới bắt đầu than khóc kêu gào, nhưng núi rừng hoang vắng chẳng có ai nghe được để đáp lời. Đến khi không còn đủ sức kêu gào nữa, cô ôm mặt khóc nức nở không thành tiếng.

Ngay lúc ấy, bỗng đâu có tiếng người và tiếng vó ngựa, càng lúc càng đến gần. Thì ra là vị quốc vương dẫn các đại thần và võ sĩ vào núi săn bắn, vô tình đi qua chỗ cô bị nạn. Quốc vương nhìn thấy một cô gái đang ngồi khóc trên cây, dưới gốc có cả đống cây gai, cảm thấy lạ quá, liền sai người dọn sạch gai, đỡ cô xuống. Quốc vương hỏi:

– Nàng là ai? Từ đâu đến đây? Tại sao lại trèo lên cây ngồi khóc? Chẳng lẽ có kẻ ác tâm tạo bẫy này để hại nàng sao?

Liên Hoa vừa khóc vừa trình bày rõ chuyện chồng mình dan díu với người hầu gái, và cả chuyện mình bị lừa nữa.

Quốc vương thấy nhan sắc của Liên Hoa quá khả ái, liền đem lòng yêu cô, thầm nghĩ: “Trên đời này sao lại có người lòng lang dạ sói như thế, nỡ đem một người vợ xinh đẹp hiền lành thế này bỏ đi, lại còn muốn hại cho cô chết.” Quốc vương liền rước Liên Hoa về cung.

Sau khi về cung, quốc vương nhận ra rằng Liên Hoa không những xinh đẹp, khả ái mà còn hết sức thông minh, ăn nói hoạt bát, tài biện luận hơn người, kiến thức sâu rộng, gặp chuyện đều có thể phân tích rõ ràng mạch lạc. Không chỉ như vậy, cô còn đặc biệt tinh thông các loại cờ. Những người giỏi chơi cờ nhất trong cung khi thi đấu với cô cũng không ai thắng được, dù chỉ một ván.

Càng ngày, quốc vương càng yêu thương cô, tình yêu đó không bút mực nào tả xiết. Chẳng bao lâu sau liền phong cô làm vương hậu. Tiếng đồn về tài đánh cờ của vương hậu Liên Hoa truyền nhanh ra khắp nơi, không những người dân trong nước, mà cả ở nước ngoài cũng nghe biết đến, những người giỏi cờ khắp nơi đều tìm đến xin được một lần thỉnh giáo.

Nói về người bà-la-môn kia, khi nghe biết được việc này liền thầm nghĩ: “Vương hậu Liên Hoa này có tài đánh cờ cao siêu, người lại xinh đẹp, chẳng phải là vợ trước đây của mình hay sao? Thôi đúng rồi, Liên Hoa trước đây rất tinh thông các loại cờ.” Nhưng rồi ông ta lại nghĩ: “Không thể nào, Liên Hoa vợ mình đã bỏ xác trên núi cao rồi, làm sao còn sống được. Đây chắc hẳn chỉ là sự trùng hợp tình cờ mà thôi.”

Vì người bà-la-môn này cùng với cô hầu gái suốt ngày chỉ biết ăn chơi, lười nhác công việc, nên gia đình ngày càng suy sụp, lâm vào cảnh nghèo đói.

Người bà-la-môn tự tin vào tài đánh cờ của mình rất ít người qua được. Ông nghĩ: “Chỉ cần dùng tài đánh cờ của ta, đánh thắng được hoàng hậu nổi tiếng kia thì lo gì không được giàu có.”

Thế là ông liền bán hết ruộng vườn, nhà cửa. Nói chung, những gì có thể bán được ông đều đem bán hết để có tiền đi đường, vội vàng lên đến hoàng cung xin gặp quốc vương, đưa ra lời thách đấu cờ với hoàng hậu. Đương nhiên, quốc vương không thể từ chối.

Người hầu liền bẩm báo tướng mạo cùng tuổi tác của người bà-la-môn cho hoàng hậu biết. Vừa nghe qua, cô đã đoán biết ngay người ấy nhất định là chồng cũ của mình.

Hoàng hậu vừa bước ra, người bà-la-môn không khỏi bàng hoàng, kinh ngạc, vì quả thật hoàng hậu chính là Liên Hoa, người đã bị ông ruồng bỏ và mưu hại. Hơn ai hết, ông biết tài đánh cờ của Liên Hoa còn cao hơn ông nhiều, nhưng đã lỡ rồi biết làm sao đây? Muốn rút lui cũng không kịp nữa rồi, chỉ còn cách đánh liều ngồi xuống, chuẩn bị thi đấu.

Khi người bà-la-môn bắt đầu di chuyển quân cờ, lòng ông sắp đặt nhiều âm mưu, quỷ kế. Ông nghĩ: “Cô ấy với ta đã từng là vợ chồng. Chỉ cần làm cho cô ấy nhớ đến tình xưa nghĩa cũ, nhất định sẽ nương tay nhường cho ta thắng.” Nghĩ là làm, ông ta bắt đầu giở giọng ngon ngọt:

– Đã lâu không gặp, trông nàng ngày càng đẹp hơn. Suối tóc của nàng dài và mềm mại hơn, lông my cong cong chẳng khác nào các mỹ nhân trong tranh, thật tiên nữ cũng không sánh bằng. Chắc nàng vẫn không quên những ngày hạnh phúc chúng ta sống bên nhau chứ!

Hoàng hậu vừa đi cờ vừa chậm rãi đáp:

– Đúng thế! Tôi quên sao được việc hai người đã tìm cách đưa tôi vào rừng sâu núi thẳm.

Người bà-la-môn vội biện bạch:

– Răng và môi cũng có khi cắn nhằm vào nhau, chuyện đã qua rồi, ta vô cùng hối hận, mong nàng hãy tha thứ.

Nàng Liên Hoa đáp lại:

– Không, mãi mãi tôi không bao giờ quên được cái gốc cây đầy gai góc đó, Nhân duyên vợ chồng của chúng ta đã kết thúc từ ngày ấy rồi. Bây giờ tôi và ông đường ai nấy đi, xin đừng nói nhiều!

Người bà-la-môn nghe xong cảm thấy vừa xấu hổ vừa đau đớn, không còn tâm trạng nào để ngồi đánh cờ nữa. Ông ôm lòng hối hận, lặng lẽ ra khỏi hoàng cung. Trên đường về lại vô tình đánh mất cả túi tiền mang theo. Thế là ông ta không còn gì cả!

Mọi người biết chuyện này đều nói rằng, làm thiện có quả báo thiện, làm xấu sẽ gặp quả báo xấu. Người bà-la-môn này có kết cục như vậy cũng là điều hết sức hiển nhiên, nhân quả báo ứng.

    « Xem chương trước «      « Sách này có 30 chương »       » Xem chương tiếp theo »
» Tải file Word về máy »

Lượt xem: 1.859  

Quý vị đang truy cập từ IP 54.224.21.195 và chưa ghi danh hoặc đăng nhập trên máy tính này. Nếu là thành viên, quý vị chỉ cần đăng nhập một lần duy nhất trên thiết bị truy cập, bằng email và mật khẩu đã chọn.
Chúng tôi khuyến khích việc ghi danh thành viên ,để thuận tiện trong việc chia sẻ thông tin, chia sẻ kinh nghiệm sống giữa các thành viên, đồng thời quý vị cũng sẽ nhận được sự hỗ trợ kỹ thuật từ Ban Quản Trị trong quá trình sử dụng website này.
Việc ghi danh là hoàn toàn miễn phí và tự nguyện.

Ghi danh hoặc đăng nhập

Thành viên đang online:
Rộng Mở Tâm Hồn Xuanbachloc Rộng Mở Tâm Hồn quảng độ Rộng Mở Tâm Hồn DiệuTâm Rộng Mở Tâm Hồn võ hiếu nghĩa Rộng Mở Tâm Hồn Vạn Phúc Rộng Mở Tâm Hồn thichhuechuong Rộng Mở Tâm Hồn tuyệt chất Rộng Mở Tâm Hồn Jade Rộng Mở Tâm Hồn Nhị Chi Rộng Mở Tâm Hồn Hữu Bình Rộng Mở Tâm Hồn Liên Hoa Hạnh Rộng Mở Tâm Hồn thuonghylenien Rộng Mở Tâm Hồn TienLuc Rộng Mở Tâm Hồn tiger8376 Rộng Mở Tâm Hồn bbluan Rộng Mở Tâm Hồn dungk43 Rộng Mở Tâm Hồn Yen Vuong Rộng Mở Tâm Hồn Ngọc Châu Rộng Mở Tâm Hồn Fapsugoccay Rộng Mở Tâm Hồn Nguyễn Văn Tài Rộng Mở Tâm Hồn Thanh Long Phạm Rộng Mở Tâm Hồn Tam Vo Viet Rộng Mở Tâm Hồn Sonny View Rộng Mở Tâm Hồn thanhching Rộng Mở Tâm Hồn Tâm Quán Rộng Mở Tâm Hồn 陈明正 Rộng Mở Tâm Hồn Huệ Trí 1975 Rộng Mở Tâm Hồn Dieuthu Rộng Mở Tâm Hồn Mật Quân Rộng Mở Tâm Hồn Thanh Hoài Rộng Mở Tâm Hồn Khải Mẫn Rộng Mở Tâm Hồn thu hong Rộng Mở Tâm Hồn ngocbichlekim Rộng Mở Tâm Hồn Sương Rộng Mở Tâm Hồn Thí Lợi Rộng Mở Tâm Hồn TrungHiếu Rộng Mở Tâm Hồn Tranphuvinh Rộng Mở Tâm Hồn Lưu Minh Rộng Mở Tâm Hồn noigiday Rộng Mở Tâm Hồn Sói Vô Minh ... ...

Việt Nam (122.720 lượt xem) - Hoa Kỳ (28.135 lượt xem) - Anh quốc (2.433 lượt xem) - Nga (1000 lượt xem) - Central African Republic (319 lượt xem) - Australia (270 lượt xem) - Đức quốc (226 lượt xem) - Pháp quốc (206 lượt xem) - Mayotte (80 lượt xem) - Trung Hoa (32 lượt xem) - Benin (28 lượt xem) - Đài Loan (24 lượt xem) - Hong Kong (23 lượt xem) - Ấn Độ (23 lượt xem) - Nhật Bản (16 lượt xem) - Cộng hòa Czech (14 lượt xem) - Senegal (13 lượt xem) - Na-uy (12 lượt xem) - Phần Lan (12 lượt xem) - Cambodia (11 lượt xem) - Hà Lan (10 lượt xem) - Thái Lan (6 lượt xem) - Tây Ban Nha (4 lượt xem) - Palau (3 lượt xem) - Lào (3 lượt xem) - Saudi Arabia (3 lượt xem) - Morocco (2 lượt xem) - Latvia (2 lượt xem) - Romania (2 lượt xem) - Singapore (2 lượt xem) - Greece (1 lượt xem) - Nepal (1 lượt xem) - New Zealand (Aotearoa) (1 lượt xem) - Hungary (1 lượt xem) - Italy (1 lượt xem) - Burundi (1 lượt xem) - ... ...