Phán đoán chính xác có được từ kinh nghiệm, nhưng kinh nghiệm thường có được từ phán đoán sai lầm. (Good judgment comes from experience, and often experience comes from bad judgment. )Rita Mae Brown

Không thể dùng vũ lực để duy trì hòa bình, chỉ có thể đạt đến hòa bình bằng vào sự hiểu biết. (Peace cannot be kept by force; it can only be achieved by understanding.)Albert Einstein
Cơ học lượng tử cho biết rằng không một đối tượng quan sát nào không chịu ảnh hưởng bởi người quan sát. Từ góc độ khoa học, điều này hàm chứa một tri kiến lớn lao và có tác động mạnh mẽ. Nó có nghĩa là mỗi người luôn nhận thức một chân lý khác biệt, bởi mỗi người tự tạo ra những gì họ nhận thức. (Quantum physics tells us that nothing that is observed is unaffected by the observer. That statement, from science, holds an enormous and powerful insight. It means that everyone sees a different truth, because everyone is creating what they see.)Neale Donald Walsch
Tôi không thể thay đổi hướng gió, nhưng tôi có thể điều chỉnh cánh buồm để luôn đi đến đích. (I can't change the direction of the wind, but I can adjust my sails to always reach my destination.)Jimmy Dean
Để chế ngự bản thân, ta sử dụng khối óc; để chế ngự người khác, hãy sử dụng trái tim. (To handle yourself, use your head; to handle others, use your heart. )Donald A. Laird
"Nó mắng tôi, đánh tôi, Nó thắng tôi, cướp tôi." Ai ôm hiềm hận ấy, hận thù không thể nguôi.Kinh Pháp cú (Kệ số 3)
Hành động thiếu tri thức là nguy hiểm, tri thức mà không hành động là vô ích. (Action without knowledge is dangerous, knowledge without action is useless. )Walter Evert Myer
Kẻ thù hại kẻ thù, oan gia hại oan gia, không bằng tâm hướng tà, gây ác cho tự thânKinh Pháp Cú (Kệ số 42)
Cỏ làm hại ruộng vườn, sân làm hại người đời. Bố thí người ly sân, do vậy được quả lớn.Kinh Pháp Cú (Kệ số 357)
Hãy đặt hết tâm ý vào ngay cả những việc làm nhỏ nhặt nhất của bạn. Đó là bí quyết để thành công. (Put your heart, mind, and soul into even your smallest acts. This is the secret of success.)Swami Sivananda
Chúng ta phải thừa nhận rằng khổ đau của một người hoặc một quốc gia cũng là khổ đau chung của nhân loại; hạnh phúc của một người hay một quốc gia cũng là hạnh phúc của nhân loại.Đức Đạt-lai Lạt-ma XIV

Trang chủ »» Danh mục »» SÁCH TẠP BÚT - TRUYỆN KÝ »» Tây phương huyền bí »» CHƯƠNG TÁM: VỀ VỚI TRẦN GIAN »»

Tây phương huyền bí
»» CHƯƠNG TÁM: VỀ VỚI TRẦN GIAN


Xem trong Thư phòng    Xem định dạng khác    Xem Mục lục 

       

Tây phương huyền bí - CHƯƠNG TÁM: VỀ VỚI TRẦN GIAN

Font chữ:

Lời cảnh cáo của Kiềm Mâu

– Công dân Linh Đông

Lời cảnh cáo của Kiềm Mâu

Khi Linh Đông vừa tỉnh giấc sau một giấc ngủ dài mê man, cái ký ức rùng rợn của đêm trước liền trở lại ngay trong trí anh ta. Linh Đông bất giác kêu thét lên một tiếng lớn và lấy hai bàn tay che mặt. Bỗng nghe tiếng Phao Lồ reo lên:

– A! Chào tiên sinh! Tiên sinh vừa ngủ một giấc rất ngon lành!

Giọng nói vui tươi đó phát ra như một âm thanh trong trẻo lành mạnh làm xua tan những hình bóng ma quái còn lởn vởn trong đầu óc Linh Đông. Anh bèn ngồi nhổm dậy trên giường và hỏi:

– Anh đã gặp tôi tại đâu? Và tại sao anh lại ở đây?

Phao Lồ ngạc nhiên đáp:

– Gặp ông tại đâu ư? Tất nhiên là ở trên giường của tiên sinh chứ đâu? Còn tại sao tôi lại ở đây à? Vì tôn sư ông có dặn tôi hãy chờ ông tỉnh giấc để xem ông có sai bảo điều gì không.

– Tôn sư tôi? Đạo sư Kiềm Mâu? Người đã về đến nơi rồi à?

– Về rồi lại đi ngay. Người có để lại bức thư này cho tiên sinh.

– Anh đưa đây cho tôi rồi hãy ra đợi tôi bên ngoài trong khi tôi thay áo.

– Thưa vâng. Tôi có làm một bữa ăn thịnh soạn, chắc tiên sinh đang đói. Tôi cũng là một đầu bếp nấu ăn tạm được, hy vọng ông sẽ thích món gỏi cá của tôi làm.

Nói xong, Phao Lồ đeo khẩu súng trường lên vai, bước ra khỏi phòng rồi đóng cửa lại. Trong khi đó, Linh Đông mở thư ra xem. Thư của Kiềm Mâu viết như sau:

“Khi thầy thu nhận con làm đệ tử, Thầy có hứa với đạo huynh Zanoni rằng nếu con thất bại sau những cuộc thử thách dầu tiên, thầy sẽ không bỏ rơi con trong tay của định mệnh và tai họa, mà thầy sẽ cho phép con trở về với thế gian. Sự thử thách của con là sự thử thách dễ dàng nhất cho bất cứ một kẻ sơ cơ nào. Thầy chỉ đưa ra cho con điều giới cấm tuyệt dục và bắt con trải qua một sự cám dỗ nhỏ nhặt để thử thách lòng kiên nhẫn và đức tin của con, nhưng con đã thất bại.

“Vậy con hãy trở về với cuộc đời thế gian, vì tính chất của con không phù hợp với cuộc đời khổ hạnh của giới huyền môn.

“Chính thầy đã dặn Phao Lồ đón tiếp con trong cuộc lễ hội trong làng đêm hôm ấy. Chính thầy đã thúc đẩy ông lão hành khất đến xin tiền bố thí của con. Chính thầy đã mở sẵn quyển sách ở một trang mà con chỉ có thể đọc được sau khi đã bất tuân lời dặn của thầy. Và sau đó, con đã thấy sự gì chờ đợi con ở ngưỡng cửa huyền môn.

“Con đã gặp kẻ thù đầu tiên đe dọa những kẻ chưa đủ sự chuẩn bị sẵn sàng và hãy còn làm nô lệ của giác quan. Con có ngạc nhiên chăng khi thấy cửa đạo diệu huyền từ nay sẽ vĩnh viễn khép chặt đối với con? Sau cùng, con có hiểu chăng là muốn vượt qua ngưỡng cửa huyền môn và chiến thắng “kẻ giữ cửa” đáng sợ ấy, hành giả phải có một tâm hồn dược trui rèn như sắt thép, được tinh luyện và chuẩn bị sẵn sàng, không phải nhờ uống kim đơn linh dược, mà nhờ sự công phu cố gắng của tự thân.

“Hỡi người đệ tử bất hạnh! Khoa huyền môn của ta đâu phải dành cho những kẻ ngông cuồng, nông nổi như con, là những kẻ chỉ biết đam mê thú vui nhục dục và đắm chìm trong những dục vọng chiếm hữu, ích kỷ. Con mà muốn làm một đê tử của tiên gia ư? Con, một môn đồ của môn phái Hồng Hoa cao cả thiêng liêng ư? Con đường ấy dối với con hãy còn xa lắm! Nhưng bất hạnh thay cho con, vì cãi lịnh thầy con đã hít chất kim đơn linh dược vào người, và vì thế mà con đã hấp dẫn đến gần con một kẻ thù rùng rợn. Chỉ có con mới có thể xua đuổi loài tà ma mà con đã kêu gọi.

“Con phải trở về thế gian, nhưng chỉ bằng một sự cố gắng gian lao và đau khổ con mới có thể tìm lại được sự bình an nội tâm và vui vẻ yêu đời như trước kia.

“Để nâng đỡ tinh thần cho con, đây là điều mà thầy muốn nhắn nhủ với con. Người nào, cũng như con, đã hấp thụ vào cơ thể ít nhiều sinh lực chứa đựng trong bầu kim đơn thần dược, sẽ làm thức động nơi ông ta những khả năng tiềm tàng. Những khả năng đó, do bởi đức khiêm tốn, kiên nhẫn, bởi một đức tin thật sự, bởi lòng cương nghị và quả cảm, sẽ còn có thể đưa người hành giả lên cao, nếu không phải là đạt tới một cuộc đời đạo lý diệu huyền, thì ít nhất cũng đem đến cho ông ta những thành quả tốt đẹp và cao quí trong đời sông hằng ngày.

“Con sẽ tìm thấy lại cái ảnh hưởng đó, hoạt dộng thường xuyên trong tất cả những công việc mà con làm. Giữa những thú vui trần tục, tâm hồn con sẽ hoài vọng đến những điều thánh thiện hơn. Nhưng con đừng tưởng rằng cái khả năng đó tự nó có thể đưa con đến danh vọng! Cái hoài bão mãnh liệt đó cũng có thể đưa con đến con đường tội lỗi và hổ thẹn! Đó chỉ là một nguồn sinh lực mới và chưa được chế ngự, nó sẽ không để cho con được yên ổn. Tùy theo cách mà con sử dụng nó, theo chiều hướng thiện hay ác, mà nó sẽ là hiện thân của vị thần hộ mạng hay tà thần ám ảnh con.

“Nhưng vô phước thay cho con, nay con cũng như một con chim bị mắc lưới. Vì không những con đã hít chất kim đơn linh dược vào cơ thể, mà con còn kêu gọi đến ma vương trong cõi vô hình, là kẻ thù độc ác nhất của con người. Con đã hé mở tấm màn ngăn cách cõi thế gian với cõi vô hình, và Thầy không thể nào lập lại thế quân bình đó cho con được nữa.

“Con hãy biết rằng những vị đạo đồ trong giới huyền môn đã thật sự vượt qua ngưỡng cửa diệu huyền phải thi hành nhiệm vụ đầu tiên và nguy hiểm của mình là chế ngự và khuất phục kẻ giữ cửa khủng khiếp đáng sợ dó. Con hãy biết rằng con có thể thoát khỏi cái nhìn ám ảnh của đôi mắt rùng rợn đó. Con hãy biết rằng nếu đôi mắt đó theo dõi con, chúng không thể tác hại gì cả khi con chống lại được những cám dỗ và sợ sệt mà nó gợi lên cho con. Con chỉ sợ đôi mắt đó khi nào con không nhìn thấy được chúng!

“Và như vậy, kể từ nay giữa chúng ta đường ai nấy đi. Tất cả những gì mà thầy có thể nói để khuyến khích, cảnh cáo và hướng dẫn con, thầy đã viết rõ trong bức thư này. Không phải do nơi thầy, mà chính là con đã tạo ra cuộc thử thách bất hạnh vừa qua, mà thầy ước mong rằng con sẽ thoát khỏi trong sự bình an.

“Kể từ nay, con phải chịu mọi hậu quả của sự hấp thụ chất kim đơn linh dược, và con phải đương đầu với vong hồn giữ cửa mà con đã kều gọi!”

Linh Đông đọc xong thư, trong lòng vô cùng xúc động, bất giác để rơi bức thư xuống đất lúc nào không hay. Cảnh giới siêu việt mà anh hoài vọng đạt tới với sự mong ước nhiệt thành từ bấy lâu nay, vì đó mà anh đã chịu bao nhiêu điều hy sinh và khổ nhọc, từ nay sẽ vĩnh viễn khép chặt, do bởi sự táo bạo và lòng tự phụ kiêu căng của anh!

Nhưng Linh Đông không phải là người biết tự trách mình. Sự bất bình của anh không bao lâu đã nhen nhúm và nhắm vào Kiềm Mâu. Chính đạo sư nhìn nhận đã đặt anh trước sự cám dỗ, để rồi rốt cuộc lại bỏ rơi anh trước sự ám ảnh của một bóng ma quái ác. Những lời khiển trách của đạo sư làm cho anh cảm thấy tức giận hơn là hối hận ăn năn. Anh đã làm nên tội ác gì để phải chịu những lời khiển trách nghiêm khắc và khinh bạc như vậy? Thưởng thức nụ cười trên cặp môi xinh như mộng của một cô gái rừng xanh như Phi Lịch có thật phải là một hành vi sa đọa, tội lỗi hay không? Chính Zanoni há chẳng đã tỏ tình yêu say đắm với Kiều Dung đó sao? Zanoni há chẳng đã đem nàng theo làm bầu bạn tri kỷ đó sao?

Linh Đông không màng dừng lại một lúc để tự hỏi có sự khác biệt nào giữa một mối tình này và một mối tình khác. Vả lại, thất bại trước một sự thử thách chỉ dành cho những tâm hồn can đảm có phải là một tội ác chăng? Quyển sách thần bí mà Kiềm Mâu đã cố tình để mở ra, há chẳng đã nói rằng: “Ngươi đừng sợ sệt”? Phải chăng đạo sư đã có dụng ý khiêu khích những bản năng thô bạo nhất của linh hồn anh khi vừa ngăn cấm anh vào phòng, vừa giao cho anh cầm chìa khóa để gợi sự tò mò, lại vừa đặt trong tầm tay anh một quyển sách đã mở sẵn để chỉ cách cho anh thỏa mãn sự tò mò ấy?

Khi những ý nghĩ ấy thoáng qua trong trí, Linh Đông bắt đầu nghĩ rằng cử chỉ của Kiềm Mâu có thể diễn đạt bằng hai cách. Hoặc đó là sự cố tình đưa anh lọt vào cạm bẫy một cách trắng trợn; hoặc chỉ là sự tinh nghịch của một kẻ bịp bợm nói năng vu khoát chứ thật sự chẳng biết gì về khoa huyền môn. Và con ma quái ác mà anh đã gặp chỉ là một ảo ảnh do Kiềm Mâu dùng tà thuật để tạo ra, thế thôi!

Ánh sáng mặt trời rọi vào phòng dường như đã xua tan những cơn sợ hãi khủng khiếp của Linh Đông trong đêm vừa qua. Lòng tự kiêu và căm hận càng làm tăng thêm lòng can đảm, và sau khi đã thay đổi y phục một cách hối hả, anh đi tìm Phao Lồ với những bước đi kiêu hãnh và một vẻ mặt đầy tự tin. Anh nói:

– Này Phao Lồ, thế là tôn sư đã dặn anh đợi chờ và tiếp đón tôi trong cuộc lễ hội trong làng đêm hôm nọ?

– Đúng vậy, người gửi cho tôi một thông điệp do một lão hành khất què đem đến. Ngay lúc đó, tôi ngạc nhiên vì tưởng là người đang ở xa lắm. Nhưng đối với những đạo sư như thế thì đôi ba trăm dặm đường cũng không đáng kể gì, họ có thể dùng thuật thâu đường để đến trong nháy mắt!

– Tại sao hôm đó anh không nói cho tôi biết rằng anh được chỉ thị của tôn sư?

– Bởi vì lão ăn mày có dặn tôi đừng nói gì cả.

– Anh có gặp lại lão già ấy sau cuộc lễ chăng?

– Thưa tiên sinh, không!

– Chà chà! Lạ thật!

Phao Lồ vừa dọn ăn, rót rượu vào ly cho Linh Đông, vừa nói chuyện huyên thiên. Linh Đông ăn uống ngon lành, cái ấn tượng rùng rợn trong đêm trước và sự từ bỏ của Kiềm Mâu dần dần đã mờ đi trong trí anh. Phao Lồ cao hứng nói chuyện giòn giã như bắp rang. Ông ta nói về cuộc đời phiêu lưu giang hồ, về những cuộc du lịch xứ ngoài, về đàn bà, với một sự hào hứng chân thật gây sự truyền cảm cho người nghe.

Linh Đông lại càng thích thú nghe chuyện khi Phao Lồ, với một nụ cười đồng lõa, bắt đầu khen tặng không hết lời về cặp mắt nhung, hàm răng xinh như ngọc, hai cổ chân thon và vóc người tầm thước yểu điệu của nàng sơn nữ Phi Lịch.

Phao Lồ dường như là kiểu người điển hình về sự sinh hoạt của thể chất và dục tính. Người ta không hề thấy có sự mỉa mai trên môi khi ông ta nói chuyện một cách hào hứng về sự tận hưởng lạc thú trần gian. Đối với người vừa chợt tỉnh mộng như Linh Đông, thì câu chuyện vui tươi hồn nhiên của Phao Lồ có một ảnh hưởng rất quyến rũ.

Nhưng khi Phao Lồ xin phép rút lui và hứa trở lại vào sáng mai thì Linh Đông trở lại tâm trạng nghiêm túc và trầm lặng. Dường như kim đơn thần dược đã thật sự để lại cho anh một ảnh hưởng khích động như Kiềm Mâu đã nói.

Trong khi Linh Đông đi bách bộ một mình qua lại trong hành lang vắng người và dừng chân trước cửa sổ để ngắm nhìn cảnh vật hùng tráng bao la trải ra đến tận chân trời, thì những tư tưởng cao quí, những sáng kiến táo bạo và đầy tham vọng, những linh ảnh vĩ đại huy hoàng về danh vọng tương lai, xuất hiện trong trí và đi xuyên qua tâm hồn anh như một chuỗi hình ảnh liên tục.

Linh Đông thầm nghĩ một cách tự đắc:

– Kiềm Mâu đã khép cửa huyền môn đối với ta, được rồi, nhưng ông ta không thể lấy mất tài năng của ta!

Thế là anh lại bước vào phòng của đạo sư. Không còn một bầu thủy tinh hay một nhánh dược thảo nào! Quyển sách cũng biến mất! Kim đơn thần dược không còn tiết ra một mùi hương và bốc hơi lấp loáng như kim cương nữa. Tuy vậy trong phòng dường như hãy còn phảng phất một bầu không khí linh diệu thần tiên.

Linh Đông cảm thấy trong lòng bộc khởi một ước muốn sáng tạo... Anh hoài bão một đời sống cao quí hơn đời sống nhục thể, một đời sống chỉ khai mở cho những bậc thiên tài, một đời sống siêu việt trong một công trình bất hủ mà anh có thể để lại cho hậu thế với một tên tuổi sáng chói bất diệt.

Qua hôm sau, Linh Đông từ giã tòa lâu đài sụp đổ hoang tàn. Anh đã bước vào nơi đó với bao niềm hy vọng sáng sủa tốt đẹp. Nhưng hôm nay, anh nhìn lại một lần cuối cùng tòa lâu đài bị tàn phá bởi thời gian, với những ký ức rùng rợn có thể làm cho anh phải run rẩy toàn thân và rợn cả tóc gáy khi bóng tối đến gần!

Công dân Linh Đông

Kìa anh! Ôi! Vui mừng cho em xiết bao! Anh đã trở lại! Anh hãy nói rằng anh không hề bỏ em để yêu một người khác. Anh nói nữa đi, nói luôn như vậy đi, rồi em sẽ tha thứ cho anh tất cả!

– Anh ra đi có làm cho em khổ lắm không?

– Ôi! Còn hỏi nữa sao? Và thật ác thay anh còn để lại vàng cho em nữa. Đây, anh thấy không, vàng của anh hãy còn nguyên đấy!

– Tội nghiệp? Làm sao em có thể tìm được chỗ ăn ở trong một thành phố xa lạ như Marseille?

– Em vẫn sống một cách lương thiện, và sống một cách đường hoàng với khuôn mặt này mà anh vẫn cho là đẹp! Nhưng giờ anh có còn nghĩ như thế không?

– Em ạ, em còn đẹp hơn bao giờ hết, Phi Lịch! Nhưng em muốn nói gì?

– Ở đây có một họa sĩ, là người có thế lực ở Paris. Em không biết người ta gọi anh ta bằng gì, nhưng ở đây anh ta nắm trong tay mọi guồng máy chỉ huy và nắm quyền sinh sát. Anh ta đã trả tiền thù lao cho em rất hậu để làm mẫu cho anh ta vẽ một bức họa. Đó là một họa phẩm mà anh ta sẽ cống hiến cho quốc gia, vì anh ta vẽ chỉ vì danh vọng tiếng tăm mà thôi. Anh sẽ thấy rằng có ngày Phi Lịch của anh sẽ nổi tiếng đấy!

Phi Lịch nói chuyện với một tia hứng khởi trong mắt và cảm thấy lòng tự ái được vuốt ve.

– Thậm chí anh ta đã có thể cưới em nếu em bằng lòng; anh ta sẵn lòng ly dị với vợ để cưới em. Nhưng em vẫn đợi anh, mà anh thật vô tình...

Lúc ấy có tiếng gõ cửa, và một người bước vào.

– A! My Cốt!

– A! Linh Đông!... Chà, chà! Đây là lần thứ nhì mà anh là tình địch của tôi! Nhưng My Cốt không bao giờ thù vặt! Đức hạnh là điều tôi mơ ước; tổ quốc là tình yêu của tôi. Hỡi công dân, anh hãy phụng sự tổ quốc tôi, rồi tôi sẽ tha thứ cho anh những sự may mắn của anh về đàn bà.

Khi My cốt đang nói chưa dứt lời thì âm điệu bài quốc ca La Marseillaise đã vang dội ngoài đường. Một biển người ồ ạt kéo đến, kẻ cầm cờ người cầm khí giới, đồng loạt hát vang lên bằng một giọng tràn đầy hứng khởi.

Đoàn người tiếp tục tiến tới như sóng trào từng đợt, vẫn là những lá cờ ấy, những khí giới ấy, âm điệu quốc ca ấy và niềm hứng khởi nồng nhiệt ấy! Ai có thể nghĩ rằng bài quốc ca đó không phải chỉ là một bài ca chiến đấu mà thực sự là một bài hát thúc giục sự tàn sát? Tàn sát giữa người Pháp và người Pháp! Vì có hai đảng phái ở Marseille, và sự thù nghịch luôn đưa đến những vụ thanh toán đẫm máu!

Nhưng Linh Đông, với tư cách một người Anh vừa mới đến, hoàn toàn xa lạ với mọi đảng phái đối lập, nên không hề biết ý nghĩa thật sự của sự biểu tình ầm ĩ đó. Anh chỉ thấy có những giọng hát quốc ca, lòng hứng khởi nhiệt thành, khí giới và cờ xí... Những thứ ấy đưa ra dưới ánh sáng mặt trời một ý nghĩa dối trá, lừa bịp: “Dân chúng Pháp đứng lên chống lại nền quân chủ chuyên chế, áp bức!...

Nét mặt My Cốt tươi hẳn lên. Hắn ta bước đến cửa sổ nhìn rừng người đang diễu hành ngoài đường, cờ xí rợp trời. Đám đông thét lên hai tiếng “hoan hô” khi họ nhận ra công dân ái quốc My Cốt, người bạn của tự do, và công dân Hébert, một lãnh tụ Cách mạng.

My Cốt lấy hai tay bụm miệng làm loa gọi lớn:

– Hỡi các đồng chí! Hãy cho một tiếng “hoan hô” nữa để chào mừng người bạn Anh quốc này. Anh ta đã từ bỏ Anh quốc để trở thành một công dân của nền tự do và của nước Pháp!

Hàng nghìn cái miệng cùng hoan hô một lượt; tiếng hô vang như xé tan bầu không khí của thành phố, và bài quốc ca Marseillaise lại trỗi lên với âm điệu hùng tráng.

Linh Đông thầm nhủ một mình, dường như anh lại cảm thấy ảnh hưởng của kim đơn thần dược sôi lăn tăn trong huyết quản:

– Phải chăng giữa những nguyện vọng cao cả của dân tộc gan dạ này mà bóng ma sẽ phải vĩnh viễn biến mất?

My Cốt vỗ vai Linh Đông nói:

– Anh sẽ tham dự vào Quốc Hội với các công dân Anh Paine và Cờ Lút. Tôi sẽ sắp đặt việc ấy cho anh. Còn Paris...

Phi Lịch nghe nhắc đến Paris bèn reo lên một tiếng vui mừng:

– A! Paris! Nếu em có thể viếng thăm Paris thì thật là sung sướng xiết bao!

Hỡi Paris, kinh đô của Ánh sáng và Nghệ thuật, hãy mở cửa đón tiếp những người nước ngoài đã trở thành công dân của nước Pháp. Hỡi những chiến sĩ Cộng hòa của chế độ mới, hãy thu nhận trong hàng ngũ của quý vị một ngôi sao mới của tự do, bình đẳng và tình thương nhân loại!

Kiềm Mâu nói có lý! Chính trong sự phát triển đức hạnh và tài năng, trong cuộc tranh đấu phụng sự nhân loại mà bóng ma phải vĩnh viễn rút lui, biến mất!

    « Xem chương trước «      « Sách này có 12 chương »       » Xem chương tiếp theo »
» Tải file Word về máy » - In chương sách này

Lượt xem: 1.553  

Quý vị đang truy cập từ IP 54.162.105.241 (916613617) và chưa ghi danh hoặc đăng nhập trên máy tính này. Nếu là thành viên, quý vị chỉ cần đăng nhập một lần duy nhất trên thiết bị truy cập, bằng email và mật khẩu đã chọn.
Chúng tôi khuyến khích việc ghi danh thành viên ,để thuận tiện trong việc chia sẻ thông tin, chia sẻ kinh nghiệm sống giữa các thành viên, đồng thời quý vị cũng sẽ nhận được sự hỗ trợ kỹ thuật từ Ban Quản Trị trong quá trình sử dụng website này.
Việc ghi danh là hoàn toàn miễn phí và tự nguyện.

Ghi danh hoặc đăng nhập

Thành viên đang online:
Rộng Mở Tâm Hồn Ngọc Chi Rộng Mở Tâm Hồn Cang nguyen Rộng Mở Tâm Hồn Nhuận Hoà Minh Rộng Mở Tâm Hồn Bữu Phước Rộng Mở Tâm Hồn Suthivu Rộng Mở Tâm Hồn Nguyen Thi Ngoc dung Rộng Mở Tâm Hồn Đàm oanh Rộng Mở Tâm Hồn duong an Rộng Mở Tâm Hồn Bồ Công Anh Rộng Mở Tâm Hồn Giangtrunhuan Rộng Mở Tâm Hồn Trí Thể Rộng Mở Tâm Hồn Bảo Cẩm Rộng Mở Tâm Hồn Huusuantam Rộng Mở Tâm Hồn Dũng Đặng Rộng Mở Tâm Hồn tran134 Rộng Mở Tâm Hồn Minh Phan Rộng Mở Tâm Hồn baole Rộng Mở Tâm Hồn TRUNG HÒA Rộng Mở Tâm Hồn Phúc Sơn Rộng Mở Tâm Hồn Tường Linh Rộng Mở Tâm Hồn SeamoonVu Rộng Mở Tâm Hồn phuoc huynh Rộng Mở Tâm Hồn Soline Rộng Mở Tâm Hồn Nguyễn Thanh Trí Rộng Mở Tâm Hồn Beajimin Jp Rộng Mở Tâm Hồn trương thị mai Rộng Mở Tâm Hồn Phúc Minh Rộng Mở Tâm Hồn Ngọc Vinh Rộng Mở Tâm Hồn Nguyên Chơn Rộng Mở Tâm Hồn ThaisAnh Rộng Mở Tâm Hồn gjanghooday Rộng Mở Tâm Hồn Quoc Phan Rộng Mở Tâm Hồn Thích Nữ Hạnh Như Rộng Mở Tâm Hồn Oanh Le Rộng Mở Tâm Hồn thanhbinh Rộng Mở Tâm Hồn Minh Hữu Rộng Mở Tâm Hồn Thích Nhật Mỹ Rộng Mở Tâm Hồn Samsung a5 Rộng Mở Tâm Hồn Giác Đồng Rộng Mở Tâm Hồn Tungtt ... ...

Việt Nam (19.767 lượt xem) - Hoa Kỳ (7.239 lượt xem) - Đức quốc (1.169 lượt xem) - Pháp quốc (698 lượt xem) - Australia (130 lượt xem) - Anh quốc (68 lượt xem) - Trung Hoa (32 lượt xem) - Cambodia (7 lượt xem) - Ấn Độ (5 lượt xem) - Nga (3 lượt xem) - Đài Loan (3 lượt xem) - Thái Lan (2 lượt xem) - Iran (2 lượt xem) - Hong Kong (1 lượt xem) - Hà Lan (1 lượt xem) - ... ...