Mẹ - Thiếu Khanh - Chim Việt Cành Nam
  Trở Về   ]  [ Tác giả ]

  Thơ Thiếu Khanh 
Mẹ có hai con trai, đứa đi lính trên rừng, đứa đi lính ngoài biển. 
Cho nên ngày đó "theo con lòng mẹ xé đôi..."
Bây giờ mẹ đã không còn nữa, 
đứa con của mẹ đi lính ngoài biển năm đó cũng không còn...
Mỗi năm còn ngày Vu Lan..
Mẹ

Mẹ ngồi nhai miếng trầu cay
Chênh vênh bóng nhạt tháng ngày héo hon
Bên trời lận đận thân con
Mây chia góc biển đầu non lạ lùng
Nửa khuya giấc ngủ lưng chừng
Tưởng khua bão sóng
      đêm rừng gió bay
Phai màu tóc mẹ không hay
Nhà thưa bếp lạnh tháng ngày quạnh hiu
Long đong nắng sớm sương chiều
Đăm đăm mắt mỏi xiêu xiêu bóng dài 
Một đời chưa thấy tương lai
Mà xuân thắm nhạt vàng phai bao giờ

Mẹ quen tháng đợi năm chờ
Ba đi theo nước ngày xưa không về
Bây giờ đến lượt con đi
Súng rền rĩ đất khói nghi ngút trời
Theo con lòng mẹ xé đôi
Đứa nơi rừng núi
Đứa ngoài biển sông
Mịt mù Nam Bắc Tây Đông
Đạn bom đâu cũng dội lòng mẹ đau

Mẹ ngồi đổ bóng non cao
Trăm năm bóng mẹ hóa màu thời gian.
 

(Trong Cơn Thao Thức, DaVàng Đà Nẳng, 1971)