Chim Việt Cành Nam                                                                                       [ Trở Về ]        [ Tác giả ]

Thơ Hoàng Định Nam
Xưa, Quán Tang Bồng
Gửi Cao Nguyên, VĐT, Huy Văn.
Một lần Quán Gió giữa trời 
Ta nhâm nhi mãi chuyện đời nhục vinh
Vó xưa, ngựa mỏi đăng trình
Hồn xưa bờ bến tử sinh chạnh lòng
Nhớ thời giữa quán tang bồng
Cạn ly hồ thỉ, nghìn trùng cát bay
Mà nghe gươm súng khua tay
Lửa lên tròng mắt, lệ đầy giai nhân
30 năm cuộc phong trần
Đã xa, sao vẫn nặng chùng nợ xưa.
Tôi, Ngày Về


Tôi về
gãy cánh Uyên Ương
Đổ Quyên lạc nẻo,
vạn đường phong ba
Tôi về
bóng ngã chiều sa
Mưa đêm nhớ tuyến,
lạnh nhà nhớ quân
Tôi về
thở hết gian truân
Cạn ly tủi nhục,
uống phần bại vong
Thì em
hãy cứ một lòng
Bỏ tôi như thể mình không... là gì.

Tôi, cổ viện  Lòng tôi, một thời, là rừng hoang.
Em, con thú nhỏ  dạo lối mòn.
Vết chân để lại trên bờ suối.
Nước trôi hoài chưa xóa hết dấu son.

Lòng tôi, một thời  là phố thị.
Phố đông người, phố vẫn nhận ra em.
Em đi qua một lần, rồi xa khuất.
Chút bụi hồng lưu lại vẫn có tên.

Lòng tôi, một thời là sông vắng.
Em, cánh buồm, thiếu gió xuôi trường giang.
Sông hoang lạnh cả đôi bờ lau sậy.
Thuyền trôi rồi, gợn sóng mãi chưa tan.

Lòng tôi, một thời là sa mạc.
Em cơn mưa qua đấy một lần.
Mưa tan nhanh trả lại trời nắng cháỵ
Sao cát vàng giữ mãi giọt nước xanh.

Lòng tôi, một thời là bão tố
Em, cành mềm, lả ngọn, bình yên.
Trường lớp ấy, em đi về mấy buổi
Có buổi nào em học chuyện nhân duyên?

Lòng tôi, bây giờ là cổ viện
Bảo tàng những di vật xa xưa .
Em có đến, mời em, người du khách.
"...Vâng! Ngày tàn, nên hoang vắng, xin thưa ".


CVCN Số 51 / 15 - 05 - 2013