Chim Việt Cành Nam             [ Trở Về  ]           [Trang chủ ]

thơ Nguyễn Nam Trân

Qua nhà bạn cũ ở Gentilly

Thương tiếc Tạ Trọng Hiệp

 
Nhà ẩn sĩ dựng bên lề cao tốc,
Tường cách âm, phố thợ nối đường ray,
Màu gạch đỏ ngả sang màu số phận,
Nắng tàn đông không níu nổi chân ngày.

Cơn lốc giật dăm lá vàng yếu đuối,
Trời muôn xưa mây trắng đến thờ ơ.
Người đã để chìa khóa nhà dưới thảm,
Vội ra đi như thể có ai chờ.

Đã xuống núi sao vội về ẩn dật,
Hay cuộc cờ thế sự, nỗi đau tê ?
Bước lưu lạc mong gì tình nước cũ,
Mà ba năm một lần nghiền ngẫm Voltaire.

Dấu thám bảng ố vàng trang tạp lục (1)
Mộng duy tân vùi ngọn sóng hải trình (2)
Cà với vối đủ ấm lòng cầu học,
Vẹt mấy gót giày góc phố La Tinh

Chiều Vũ Hán mù giăng quê Thánh Thán (3)
Đường Cornell ai nhặt lá phong rơi (3)
Đỉnh Non Tản oai linh, giờ đã khuất (4)
Tóc Chị Hoài hong nắng, nhớ khôn nguôi (4)

Ba gian trống, trời đà thu chữ nghĩa,
Phòng văn xưa nhòa nhạt ý trung nhân
Tẩu thuốc lạnh, trơ bút chì xanh đỏ,
Phút lìa đời còn ngâm thơ Thâm Tâm ! (5)

Mảnh sân hẹp, táo nhớ mùa đơm quả
Vườn nhà bên, tiếng chó sủa vu vơ
Trong giấc bướm, thu phần, ma đọc sách
Mưa giàn nho gợi nhớ mộng giàn dưa

Xuân này nữa, dù bâng khuâng mưa bụi,
Nhánh sông đời vẫn chở nước về khơi
Người nằm xuống, thân im lìm cẩm thạch
Tình kiêu sa chắc gửi nắng bên trời

Trong muôn vạn bàn chân chen phố thị
Ai thừa giờ nhớ một kẻ đi xa
Xin Vương Tạ lầu xưa, con én cũ (6)
Nghiêng cánh chiều cho lạnh xuống kinh hoa

Tokyo 1996-2002
Nguyễn Nam Trân
(1) Phu Biên Tạp Lục
(2) Hải Trình Chí Lược
(3) Vũ Hán và Cornell : tên hai đại học ở Trung Quốc và Hoa Kỳ
(4) Tác phẩm Nguyễn Tuân
(5) Tống Biệt Hành
(6) Ô Y Hạng, thơ Lưu Vũ Tích

  [ Trở Về  ]